Hoàng hậu năm nay mới 25 tuổi, chồng chỉ mới có 5 tuổi, tuổi nhỏ chỉ biết đòi nương, ngậm kẹo que. Thái hậu mới 20, chồng thì đã nằm trong quan tài thối rửa từ lâu, khi còn sống chỉ mới chạm vào thái hậu một chút thì đã làm nàng ấy sợ hãi khóc thét lên.
Nữ hoàng đế khờ phu quân - Vân Phi Tĩnh - Link Nữ hoàng yêu đùa giỡn - Nguyên Viện Nữ phúc khí của tửu vương - Minh Tinh - Ebook Nữ nô của bá chủ - Nguyên Viện Nữ vương của tể tướng - Nhược Tinh Nương tử bán thân - Chanh Tinh
《phượng hoàng đồ đằng ( hạ )》———— hoài thượng quốc sư trác ngọc một con nhu nhược đích con thỏ, đột nhiên lượng ra so với sư tử còn muốn bén nhọn đích móng vuốt; ở ngươi khinh miệt đích vỗ về chơi đùa nó vô hại đích mao khi, chỉ cần nó nguyện ý, nó tùy thời có thể cho ngươi hung hăng đích
Đọc truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân của tác giả Vân Phi Tĩnh, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân Quyển 2 - Chương 25: Thắng bại khó phân Chương trước Chương tiếp 2 cô bạn thân cùng yêu 1 chàng luật sư, đọc chuyện tình tay ba đầy ngang trái TẠI ĐÂY! Từ 1 phu quân ăn chơi trác táng biến thành nam thần, câu chuyện tình yêu đầy sức cảm hóa!
Điều này chứng tỏ Hoàng Đế Bảo Đại là người yêu nước (Lần thứ 2). Lần thứ 1 :Ngay từ khi Hoàng Đế hồi loan 1932 đã có ước muốn là một vị Minh quân , nhưng do bối cảnh đất nước bị Thực dân Pháp bảo hộ , nên đã cản trở không thực hiện được .
Ngươi tới mượn hơi, coi như là trung tâm để triều đình, hoàng đế cũng sẽ không bỏ qua ngươi. Ngươi mượn hơi tới nhân, thuần phục hoàng thượng, thuần phục triều đình, cũng thuần phục ngươi, na triều na đại người nào hoàng đế năng đáp ứng?
Mối quan hệ này dọn đường để tỷ phú Saudi Arabia quen biết bố anh - Thái tử Charles. Mahfouz sau đó quyên góp hơn 1,5 triệu bảng Anh (gần 2 triệu USD) cho các tổ chức từ thiện của Thái tử trước khi được trao danh hiệu Chỉ huy Đế chế Anh (CBE - Danh hiệu Hoàng gia Anh) năm 2016.
. Q1 C7 Mục đích trong đời của mỗi con người * Vũ Văn Dật Thần dừng lại trước sân, chắp tay sau lưng đứng thẳng, dù chưa trưởng thành nhưng cũng đã có tư thái trầm ổn đội trời đạp đất, khuôn mặt luôn luôn hiện ra vẻ khờ ngốc thế mà nay lại thấy sự uy nghiêm, hơi hướng ngu ngốc trước kia đã hoàn toàn tan biến, lúc này đây cả người cậu tỏa ra một loại khí phách cao quý kinh người, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầy trời đầy sao, quyết định trong lòng càng thêm kiên định! Đối với bốn vị phu nhân của cha, cậu hận ư? Không, cậu không hận! Nhị nương thân là đệ nhất danh kĩ Yến Đô, kể cả bà có may mắn hoài thai nhị đệ, hay tính kế không dừng thì cậu vẫn không hận bà! Là phụ nữ, có ai tình nguyện vào thanh lâu bán rẻ tiếng cười, sống một cuộc sống chẳng hề có chút tôn nghiêm? Có ai không hi vọng có một chốn về thật tốt? Chính vì thế, người đáng thương như bà có làm điều gì sai? Tam nương tuy rằng xuất thân phú quý nhưng làm sao có quyền tự mình lựa chọn! Lúc lấy chồng lại làm thiếp người ta, cùng những người khác hầu hạ chung một chồng! Thân phận đường đường là Tam tiểu thư Ô thị chẳng qua cũng chỉ là con cờ trong tay cha anh mình để có được liên minh hôn nhân mà thôi! Làm sao có thể coi là hạnh phúc được! Tứ nương cùng ngũ nương lại càng đáng thương, rõ ràng là con người mà lại bị người ta coi như lễ vật tặng tới tặng lui! Ngay cả địa vị tối thiểu của con người cũng không có! Chính vì lẽ đó, cho dù các bà là một trong những nguyên nhân chủ yếu làm mẹ của cậu phát điên, Vũ Văn Dật Thần, chính bản thân cậu cũng không oán giận các bà! Là lỗi của ai! Là lỗi của cha cậu sao? Cha cậu không nên sau lưng mẹ dây dưa với những người phụ nữ khác! Chỉ là, phận làm con làm sao có quyền bình luận phụ thân! Do đó mà Vũ Văn Dật Thân cũng không thể kết luận là sai lầm của ai, cũng không có thẩm quyền đánh giá ai đúng ai sai, càng không thể thay đổi sự thật đã diễn ra! Nhưng , cậu có thể quyết định việc của chính mình! Cậu không cần làm đứa trẻ xuất sắc nhất trong bộ tộc Vũ Văn, cậu muốn làm người ngu dốt nhất trong số anh em họ hàng! Vũ Văn Thiếu tông chủ tư chất ngu dốt chắc chắn không thể đảm đương tương lai của bộ tộc Vũ Văn, không sớm thì muộn cũng sẽ bị thay thế! Như thế cậu sẽ có thể đem vị trí này tặng lại cho các đệ đệ khác của mình, để cho bốn người phụ nữ đáng thương kia, những người đem hết thảy hy vọng gửi gắm vào đứa con của mình có thêm mong đợi. Còn việc vị trí này rơi vào nhà ai thì cậu không có khả năng quyết định! Cậu không muốn bước chân vào chốn quan trường hiểm ác dơ bẩn! Những việc tính kế người khác, tay nhiễm đầy máu tươi cũng không phải điều cậu muốn làm! Cậu muốn trở thành một thầy thuốc, chữa bệnh cứu người! Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, cậu không phải vì chính mình mà vì mẫu thân của cậu tích đức. Một ngày nào đó, cậu – Vũ Văn Dật Thần sẽ rời đi nơi này, rời khỏi cái nhà này, mang theo mẫu thân cậu chu du khắp thiên hạ! Có lẽ mẫu thân sau khi chiêm ngưỡng núi sông tươi đẹp, suy nghĩ sẽ thông suốt, buông xuống sự cố chấp trong lòng mà khôi phục lại bình thường; cũng có lẽ trên đường đi có thể tìm được vị danh y nào đó chữa khỏi được bệnh của mẫu thân cậu; dĩ nhiên biết đâu đến một ngày y thuật của cậu có chút thành tựu, cậu có thể tìm ra được phương pháp trị liệu cho mẫu thân! Tóm lại, việc có thể làm cho mẫu thân của cậu có một ngày thanh tỉnh nhận ra cậu, đứa con trai của người, là nguyện vọng lớn nhất của cậu, là mục đích của cả đời người! Mà cũng có thể lúc đấy cậu vẫn chưa thể rời đi, lại đến độ tuổi cha xắp xếp việc thành thân của cậu với một người khác, tuy nhiên không phải một thiếu tông chủ phù hợp tất nhiên sẽ không trở thành Vũ Văn tông chủ, nào có cái gì gọi là trách nhiệm vì bộ tộc Vũ Văn, hơn thế nữa, cậu sẽ khiến cái danh khờ ngốc của mình truyền ra ngoài, như vậy ở trong gia tộc Vũ Văn cũng sẽ không chịu sự coi trọng, tương lai nếu ai muốn làm thông gia với Vũ Văn gia sẽ tuyệt đối không lựa chọn cậu! Vì lẽ đó, lúc cậu đã có vợ sẽ không tồn tại sự tình bị bức bách cưới thêm người nữa! Cậu sẽ ước hẹn với người con gái khoác lên mình bộ giá y kia một đời một kiếp! Cậu sẽ không để nàng lâm vào tình cảnh hầu chung một chồng! Cậu sẽ không để cho càng nếm trải cảm giác ruột gan như đứt thành từng khúc vì bị người ta vứt bỏ! Cho dù là cậu cùng nàng có thể không yêu mà se duyên vợ chồng, hay đến lúc tình yêu thề non hẹn biển đã phai nhạt dần trở thành tình thân, thì cậu – Vũ Văn Dật Thần vẫn sẽ mang trên vai trách nhiệm của một người đàn ông thân là trượng phu! Quyết không để người con gái sẽ trở thành vợ cậu dẫm vào vết xe đổ của mẹ! Vũ Văn Dật Thần dừng lại trước sân, chắp tay sau lưng đứng thẳng, dù chưa trưởng thành nhưng cũng đã có tư thái trầm ổn đội trời đạp đất, khuôn mặt luôn luôn hiện ra vẻ khờ ngốc thế mà nay lại thấy sự uy nghiêm, hơi hướng ngu ngốc trước kia đã hoàn toàn tan biến, lúc này đây cả người cậu tỏa ra một loại khí phách cao quý kinh người, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầy trời đầy sao, quyết định trong lòng càng thêm kiên định! Cùng dưới bầu trời đầy sao ấy, trong An Khang điện tại Huyên cấm thành, một hình bóng nho nhỏ thật mau lẹ đi về hướng Phúc Thái các, phía sau có ba người theo sát. Bước qua bậc cửa cao cao, tiến vào nơi ở của chính mình, đứa bé ngồi ngay ngắn tại trên giường, mặt không hề có biểu cảm, một thân trang phục màu đen khiến cho cả người bé tỏa ra không khí u ám càng lúc càng nồng đậm. Theo sát phía sau là hai tiểu cung nữ khuôn mặt giống nhau như đúc, ước chừng chín, mười tuổi, một người mang theo hòm thuốc, một người bưng đến một chậu nước, hai người nhanh nhanh chóng chóng đi tới trước người đứa bé. Một người bận rộn cuộn tay áo ống quần của bé lên, bôi thuốc lên miệng vết thương, một người giúp bé rửa mặt. Người vào cuối cùng là một tiểu thái giám tuổi chừng mười hai, mười ba, cậu cũng bưng một chậu nước lên để trên mặt đất rồi xoay người đóng chặt cửa, sau đó đi tới bên người của đứa bé, giúp bé rửa chân. “Tiểu chủ tử, ngài… ngài vẫn nên thỉnh ngự y đến xem!” Sau khi lau khô chân của đứa bé, tiểu thái giám quan sát thấy vết thương trên người đứa nhỏ liền cảm thấy đau lòng, lại tin rằng do thuốc mà họ cố gắng tìm được không tốt, đôi mắt đỏ hồng của cậu quay lại nhìn về phía đứa bé thật chân thành khuyên nhủ. Đôi mắt bé con đảo qua, ánh mắt sắc đến phát lạnh, nhiệt độ ấm áp bao bọc thân thể bỗng nhiên hạ thấp, thanh âm lạnh như băng cất lên trong phòng “Lui xuống!” “Tiểu chủ tử!” Hai tiểu cung nữ cùng một thái giam trăm miệng một lời kêu lên, trên mặt thực sự hiện lên tình cảm quan tâm sâu sắc. “Toàn bộ lui xuống!” Coi như không thấy ý quan tâm của ba người, thanh âm non nớt nhưng lại lạnh lùng trong trẻo hạ mệnh lệnh. Không thể làm gì được, ba người muốn nói lại thôi đành từ từ lui xuống, trước khi rời khỏi đành khó khăn quay lại liếc nhìn đứa nhỏ một chút. Thập lục hoàng tử của bọn họ mới hơn bốn tuổi mà thôi, từng ngày từng ngày luyện võ đều bị thương, người xem thật cảm thấy đau lòng! Bọn họ mỗi lần đều muốn gọi ngự y tới nhưng tiểu chủ tử lại không chấp nhận, phải nói rằng chưa bao giờ có người nghe được tiểu chủ tử mời ngự y tới xem bệnh từ khi ở trong lãnh cung kia tới tận bây giờ, bọn họ nghi ngờ rằng tiểu chủ từ trước kia dù có thương tích hay phát bệnh chỉ sợ cũng giống như mấy ngày hôm nay chịu đựng không nói ra miệng. Tiểu chủ tử không thích người khác đến gần người, nay có thể để cho họ giúp đỡ bôi thuốc miệng vết thương tại cánh tay khuỷu chân đã là nhẫn nại đến cực hạn của ngài. Bởi vậy đến lúc họ nhìn thấy vết thương cũ khiến người khác nhìn thấy đều có cảm giác ghê người xuất hiện trên thân mình nho nhỏ kia, họ thấy dường như tiểu chủ tử đã quen với cảm giác đau đớn, cuộc sống trước kia mà người trả qua là cái dạng gì đây? Ba người coi chủ tử như ân nhân, trung thành và tận tâm, đau lòng nghĩ, dù không tán thành hành động của tiểu chủ tử những vẫn tuân theo mệnh lệnh rời khỏi phòng rồi đóng cửa lại, canh giữ ở bên ngoài. Sau khi ba người rời khỏi, đứa bé vốn bất động liền đứng dậy, chịu đựng cảm giác đau đớn từ vết thương truyền lại, thay quần áo luyện công bằng một bộ quần áo ngủ. Chất vải dệt may thượng đẳng, cảm giác thoải mái từ làn da truyền đến khiến cho bé con có cảm giác như đang ở trong mộng, một cảm giác thật không chân thật. Tay bé sờ lên miếng vải, cảm nhận sự mềm mại trơn bóng trong tay, bên tai tựa như vang đến một thanh âm nức nở, lại mềm mại ôn nhu của một người phụ nữ “Tiểu chủ tử, xin lỗi, Mạc Phương chỉ có thể sửa lại quần áo thái giám đề ngài mặc…” Hồi ức tựa như thủy triều dâng trào trong lòng, những người khác nhau, những lời nói khác nhau, những hành động khác nhau như một dòng chảy hiện lên đan xen trong đầu bé, và thanh âm ôn nhu mang theo niềm thương tiếc kia lại là thứ xuất hiện nhiều nhất. “Tiểu chủ tử, ngoại trừ Mạc Phương cùng Mạc Hương, người đừng để ai khác giúp ngài thay quần áo tắm rửa…” “Tiểu chủ tử, người vẫn nên mặc trang phục như hiện tại này, mặc dù tại lãnh cung này có khổ một chút nhưng đám phế phi kia cũng không phải là muốn tính mạng của ngài, trừ chủ tử, bà…” “Tiểu chủ tử, công chúa thật sự không tôn quý bằng hoàng tử, hơn nữa lại là công chúa do phế phi sinh hạ… Nếu ngài thự sự là một hoàng tử thì tốt, vậy thì Mạc Phương dù là liều chết cũng tới trước mặt Hoàng thượng báo cho người biết…” “Tiểu chủ tử, xin lỗi, Mạc Phương nên mang y phục đã sửa lại từ chỗ Trần công công về đây….” “Tiểu chủ tử, Mạc Phương… không còn cách nào… hầu hạ bên… người… ngài…. nữa… xin lỗi…” Dòng hồi ức hiện ra càng lúc càng nhiều, ánh mắt của đứa bé càng sắc lạnh, vẻ khát máu dần lần hiện lên, khuôn mặt nhiễm nồng đậm hận ý, hoàng tử tôn quý hơn công chúa phải không! Nếu tất cả mọi người đều đã coi bé như hoàng tử, vậy thì, bé sẽ lấy thân phận hoàng tử này để sống sót! Đau đớn có tính là cái gì! Bé phải trở thành hoàng tử lợi hại nhất! Bé phải trở thành thập lục hoàng tử ưu tú nhất nơi đây! Cả cuộc đời này cho dù có chết, bé cũng phải tìm ra được người đàn bà đó! Tìm bằng được cái con người có tư tưởng muốn giết bé mặc dù bé vẫn còn chưa sinh ra! Tìm ra con người đã cướp đi người phụ nữ ấm áp nhất, đối xử tốt nhất với bé trên đời! Bé muốn giết chết cái con người chưa bao giờ cho bé được một chút tình thương của mẹ, người phụ nữ tựa như kẻ thù! Bé muốn người đàn bà kia phải hối hận, khiến cho người gọi bé là nghiệt chủng không nên được sinh ra đời ấy phải tới trước mặt bé, quỳ gối. Khiến cho người ấy phải phủ phục dưới chân bé, con gái của bà, đứa con gái bị mẹ ruột hận đến thấu xương. Bé muốn người đàn bà kia phải nói ra một lời, xin lỗi! Bé, Địch Vũ Liễn, chính xác nên gọi bé là thập lục công chúa, không cần sự quan tâm của người khác! Mục tiêu cả đời này của bé là tìm được đôi nam nữ bỏ trốn kia! Thu lại tâm trí, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của bé con chợt hiện một số biểu tình, nhíu mày, mím môi, bé quay người đi về phía cái bàn, trèo lên trên chiếc ghế, bày ra một trang giấy chất lượng cực tốt, mài mực rồi nhấc bút, ngồi ngay nhắn chỉnh tề, thật yên lặng luyện chữ, một chữ rồi lại một chữ! “Oành đùng đùng —–!” Một tiếng sấm rền đột ngột vang lên, đứa bé con đang cầm bút cơ thể chợt trở nên căng cứng. “Oành đùng đùng ——!” Khi tiếng sấm một lần nữa vang lên, đứa nhỏ hoảng loạn vất cây bút lông trong tay đi, vẻ mặt sợ hãi chạy vội đến bên giường, vội vàng trèo lên, ôm chặt chiếc chăn, lui vể trốn ở góc giường, cả người run rẩy. Mưa thật to, tựa như những hạt đậu rơi lộp độp xuống mặt đất, thi thoảng lại mang theo ánh chới chói lòa cùng tiếng sấm vang dội. Mưa dông thường thấy ở Yến Đô lại xuất hiện. Bóng hình nho nhỏ lấy hai tay bịt chặt lỗ tai lại, nhưng không có cách nào ngăn cẳn đường âm thanh của sấm chớp truyền vào trong tai, trí nhớ tối tăm làm người ta hít thở không thông cũng từ đấy mà không ngừng hiện ra. Một người phụ nữ xinh đẹp ung dung nở một nụ cười thật tươi, lần đầu tiên trong đời hòa nhã gọi đứa nhỏ đang khiếp sợ đến bên người, đến khi đứa nhỏ vươn tay ra kéo lấy ống tay áo của nàng, vẻ tươi cười như qua trên khóe miệng bỗng nhiên trở nên dữ tợn, tay nâng lên, dùng sức thật mạnh, hung ác đánh xuống. Trong đầu bóng hình nho nhỏ không ngừng lạp lại nụ cười dữ tợn khi người phụ nữ kia tay đang cầm kéo, sợ hãi đến run rẩy, thanh âm nức nở nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy được “Dì Phương… ô…. dì Phương… Tiểu Vũ rất sợ! Ô ô… Thật đáng sợ!” Đã từng có nhiều lần quanh quẩn trên bờ vực sinh tử bé lại kêu tên của con người có thanh âm ôn nhu yêu thương kia, con người mà đứa bé đã khắc sâu vào trong lòng, là người bé thích nhất, mang lại sự ấp áp vô cùng, là người mà bé vô cùng nhớ nhung. Ánh chớp xoẹt qua trên bầu trời, xuyên qua khung cửa sổ chiếu rọi con người đang trốn tại góc giường, người ấy đột nhiên ngẩng đầu hoảng sợ, đầu tóc rối bời, khuôn mặt phủ đầy nước mắt không làm người ta nhầm được, đó thật sự là một bé gái nhát gan nhu nhược! Tiếng sấm tựa như tiếng hống phẫn nộ, trái tim đã rơi vào ma đạo này liệu có ai tới cứu vớt!? Mưa rơi nặng hạt như đang rửa trôi những nỗi niềm đau xót xưa cũ, nhưng, trái tim tràn đầy vết thương bây giờ liệu có ai có thể vỗ về an ủi!?
Tháng mười hai trời đông lạnh lẽo, gió rét thổi từ sơn cốc thổi qua, Tỉnh Hề nghênh đón một ngày tối tăm lạnh lẽo nhất trong năm. Phạm nhân và nô dịch bởi vì quần áo đơn bạc chống lại khí trời mà run lẩy bẩy, thế nhưng cái làm bọn họ phát run hơn chính là việc tiểu vương gia đột nhiên tới lệnh đứng lên, bọn họ không cần quỳ nữa, mà có thể trở về, chuẩn bị xếp hàng lĩnh cơm tối, ai nấy thở dài một tiếng, lại không nghĩ đến, đang lúc xếp hàng theo thứ tự chuẩn bị rời đi, một tiếng nói lạnh lùng vang đến từ phía sau mang theo hận ý thấu xương, ngăn bước bọn họ ly người chưa kịp hiểu, quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là một gương mặt hiểm ác, sát khí tản mát từ trên người đối phương, làm cho một thân hắc sắc càng lộ vẻ thâm trầm, ai nấy đều thấy trước mặt như có một loại hắc ám bao trùm, khiến cho người ta nghẹt thở, làm cho người ta không tự chủ được bản thân, chỉ có thể trơ mắt đứng Hoan, người phụ trách ở đây, khẩn trương nhìn về phía Địch Vũ Liễn, giọng nói cũng run lên, hỏi “Vương gia, người là chỉ vị nào?”“Cái nữ nhân kia,” Địch Vũ Liễn vươn tay, chỉ về phía trước hướng bên trái, lập lại lần nữa, “Đem đến cho bản vương!”Bị tay nàng chỉ đến, bọn nữ tử đứng ở phương hướng ấy đều trong lòng run cầm cập, nhịn không được phải thối lui vài rất nhiều, Trương Hoan không thể xác định là người nào, nhưng hắn vẫn lập tức tiến về phía ấy, thầm nghĩ nếu như đến lúc đó bảo bắt sai thì lại bắt lại là được rồi. Bất quá hắn mới vừa bước được hai bước, Phong Tử Diệu đã từ trên lưng ngựa nhảy xuống chặn hắn Tử Diệu đi tới trước mặt chúng nữ nhân, vươn tay tóm người Địch Vũ Liễn chỉ ra ngoài. Hắn quay đầu nhìn lại nàng, thấy nàng không phủ định, liền biết mình bắt trúng rồi. Vương gia một mực tìm kiếm tin tức mẫu phi Mạc Tương Vân của nàng, chúng thủ hạ bọn hắn còn không đem bức họa kẻ ấy học đến thuộc lòng. Từ hướng tay nàng chỉ đến, hắn đã liền nhìn ra có một nữ tử cùng với người trong bức họa giống y boong, hay là hôm nay gặp vận may, rốt cục tìm được rồi?Nữ tử bị bắt ra, có đến năm mươi mấy người trong đám phạm nhân nô dịch sắc mặt cùng lúc thay đổi, ai nấy đều cảm thấy căng thẳng lo tử kinh hãi khi bị Phong Tử Diệu kéo đến trước mặt Địch Vũ Vũ Liễn ở trên lưng ngựa trông xuống nữ tử, chìa tay nắm lấy cằm dưới ả, bắt ả ngẩng mặt lên nhìn mình, để cho mình nhìn rõ dung mạo đúng! Ánh mắt của ả không có điên cuồng và tàn nhẫn như nữ nhân kia, so với nữ nhân thâm trầm kia lại có vẻ đơn thuần hơn! Mắt không rời nhìn chăm chú nữ tử dưới tay đang sợ đến phát run, Địch Vũ Liễn lúc này cảm thấy nữ tử có tám phần giống mẫu phi mình, lại lớn tuổi hơn, không phải là một người!Trong lòng nói không ra là thất vọng hay phẫn nộ, Địch Vũ Liễn dụng sức hất tay, hắt văng cầm dưới nữ tử, làm nữ tử cùng lúc té văng xuống ghê tởm! Người vì sao còn tìm chưa được! Từ lúc nàng mười tuổi thượng triều, phụ hoàng liền giao nàng toàn quyền truy kiếm mẫu phi. Sáu năm rồi! Nàng thế nhưng còn chưa có chút thu hoạch! Từ lúc mẫu phi nàng cùng với nam nhân kia vụng trộm bỏ trốn, hơn mười ba năm, hai tên kia tựa như lẫn mất trong không khí, bất luận dò thế nào cũng không ra! Nàng không tin hai tên đấy lại có thể lên trời xuống đất, bằng vào thế lực hoàng tộc của nàng, lại có người muốn tìm mà tìm không ra, như vậy chỉ có một khả năng, chính là bọn hắn đã được kẻ nào đấy lợi hại ngang nàng trợ giúp! Rốt cuộc là kẻ nào, nếu để nàng biết được, nàng bầm thây vạn đoạn kẻ đó, nhất định! Địch Vũ Liễn vẻ mặt giận dử, trợn mắt giận lây nhìn nữ tử, mà đến khi nhìn thấy nữ tử run rẩy bò dậy, khụy gối trên mặt đất, trong đầu bỗng nảy sinh một vấn đề, nữ nhân này vì cớ gì lớn lên giống mẫu phi nàng như vậy?!“Tên của ngươi!” Địch Vũ Liễn hơi hất đầu, liếc nhìn nữ tử trên mặt đất, nhãn thần sắc bén.“Nô, nô tỳ Mạc Tương Úy…” Vì sợ, Mạc Tương Úy cả thân đều run lẩy bẩy, thực sự không rõ vì sao mình lại bị kéo ra đây.“Mạc, Tương, Úy!?” Địch Vũ Liễn trợn tròn hai mắt, lạnh lùng hỏi “Mạc Tương Vân là cái gì của ngươi!?”“Là, là muội muội của nô tỳ!” Lẽ nào lại bởi vì muội muội ích kỷ kia của nàng? Mấy năm trôi đi đã làm Mạc Tương Úy đối với việc muội muội làm chuyển từ phẫn nộ, thống hận sang bó tay không biết làm sao hơn.“Ả là muội muội nhà ngươi!? Như vậy ngươi chính là người Mạc gia? Thế nhưng Mạc thị bộ tộc không phải đã bị diệt cửu tộc rồi sao!?” Địch Vũ Liễn thần sắc phi thường bất ngờ, không dám tin nổi, nổi giận vừa nói ra, ai nấy đều ngây ngẩn. Phong Tử Diệu Nhanh lấy lại tinh thần nhanh nhất vội vả đến bên Địch Vũ Liễn, hướng nàng bẩm báo “Vương gia, năm ấy hoàng thượng là lưu đày Mạc thị bộ tộc, không phải là diệt cửu tộc. Người… Chẳng lẽ không biết?” Câu nghi vấn sau cùng ngắn gọn, dè dặt thốt đích thực không biết! Địch Vũ Liễn trừng mắt nhìn Phong Tử Diệu nửa ngày nói không nên lời. Vốn dĩ năm đó trong lãnh cung, nàng đáp lại phụ hoàng nên diệt Mạc thị cửu tộc, hoàng thượng lúc đó ở trước mặt nàng cũng không nói ra quyết định của người đối với Mạc thị, nàng còn tưởng rằng phụ hoàng chính là làm như thế. Về sau ra khỏi lãnh cung, tuy rằng có người đề cập đến Mạc gia, nhưng đều nói rằng Mạc Gia gặp đại họa, nói chịu xui xẻo đại loại như vậy đều vì mẫu phi của nàng, không ai ở trước mặt nàng đề cập đến hai từ lưu vong này, nàng liền cho rằng gặp xui xẻo, đại họa tức là bị diệt tộc. Mà lúc sau, nàng vì không thích kẻ khác nhắc đến chuyện có liên quan đến mẫu phi nàng, vì thế cũng không có ai dám bàn luận đến vấn đề này, kết quả, nàng cứ như vậy hiểu lầm cho đến bây giờ.“Dĩ nhiên không có bị diệt tộc, vì sao không ai bẩm báo với bản vương!?” Địch Vũ Liễn cả giận nói.“Bọn thuộc hạ cho rằng Vương gia người biết, là thuộc hạ sai lầm!” Phong Tử Diệu ríu gối khụy xuống.“Bản vương đã từng nói, muốn tìm nữ nhân kia, bất luận đầu mối gì, bất luận người với việc gì liên quan đến ả cũng không thể bỏ sót! Vậy ngươi nói cho bản vương nghe, ngươi biết nhà mẹ đẻ của nữ nhân kia đều sống, ngươi hẳn là phải phái người đi điều tra tin tức của ả từ chổ bọn chúng rồi đi?” Địch Vũ Liễn áp chế cơn giận trong lòng, cuối người, nắm áo Phong Tử Diệu, ghìm giọng chậm rãi chất vấn hắn.“Thuộc hạ đáng chết!” Phong Tử Diệu gập đầu nhận lỗi, tuy rằng hắn căn cứ vào việc Mạc Tương Vân bỏ trốn là bởi vì bị ép nhập cung, mà trước khi nhập cung còn cùng Mạc Gia đoạn tuyệt, cho rằng ả đào tẩu căn bản sẽ không liên hệ với Mạc Gia, thế nhưng chuyện Địch Vũ Liễn nói, hắn đích thực không phái người đi làm, vì thế hắn không có biện giải cho mình.“Một đám vô dụng!” Địch Vũ Liễn tức giận bạo phát, “Đem toàn bộ người Mạc gia với kẻ có quan hệ với bọn chúng lôi hết ra cho ta!” Nàng buông tay, đẩy Phong Tử Diệu ra.“Dạ!” Phong Tử Diệu lĩnh mệnh, mà mười hai hắc y hộ vệ khác, bốn gã ngồi lại trên lưng ngựa, hộ tại bên người Địch Vũ Liễn, mấy gã còn lại đều nhảy khỏi lưng ngựa, đi theo Phong Tử Diệu bắt sự trợ giúp của Trương Hoan giao ra danh sách phạm nhân và nô dịch trong hầm mỏ, không lâu sau, năm mươi bảy người nhà Mạc Gia cùng với gia phó trước kia của bọn họ đều bị bắt ra.“Lưu bọn họ lại, những kẻ khác đều có thể đi!” Địch Vũ Liễn hạ người khác đồng tình nhìn thoáng qua đám người Mạc Gia, xong gấp rút ly khai, rất sợ đến phiên mình cũng rước họa vào vậy, trên khoảng sân trống trải gần trụ xá trong mỏ quặng, chỉ thừa lại một Vương gia cao cao tại thượng độc ác thủ đoạn với mấy tên hộ vệ bên mình, tên phụ trách trông coi hầm mỏ Trương Hoan và vài binh sĩ hắn dẩn theo, còn có trông giống như sơn dương mặc cho người giết mỗ, chính là đám Mạc Gia cùng với hạ nhân của bọn biết tại sao lại bị nữ nhân gây họa cho dòng tộc kia rước thêm cho phiền phức, người Mạc Gia cùng với đám gia phó trong nhà sắc mặt không giống nhau, có người kinh hoảng, có người căm lặng chờ chết, lại có người mặt không sợ sệt ngước nhìn Địch Vũ Vũ Liễn sắc mặt thâm trầm, lại không nói chuyện, chỉ dán mắt nhìn chăm chú bọn họ, trong đám này có rất nhiều tên có quan hệ huyết thống với nàng, nhưng nghĩ đến mẫu phi vụng trộm bỏ trốn, làm nàng thế nào cũng không nảy sinh cảm giác thân nhân với bọn chúng không biết bọn này đến tột cùng có hay không biết tin tức mẫu phi nàng, mà nàng có thể tra ra chuyện gì khiến việc tìm người có tiến triển chăng? Lại có thể, người Mạc Gia biết chuyện gì bất lợi cho nàng, tỷ như nói, chuyện mẫu phi năm ấy sinh hạ hài tử trong lãnh cung! Thân là nhà mẹ đẻ bọn Mạc gia lẽ nào lại không biết hài tử ả sinh ra chính là nử tử!? Nếu như nói biết, bọn hắn có hay không đã tiết lộ với kẻ khác!?
NỮ HOÀNG ĐẾ, KHỜ PHU QUÂN Tác giả Vân Phi Tĩnh Biên tập Lily Trần > CHƯƠNG 1 VÙNG ĐẤT PHÂN TRANH * Cảnh Quan năm thứ 36 — Đại Liệt cốc nơi Đông Phàn là biên giới giữa ba nước Diên Huyên, Minh Lôi và Hắc Nhai. Nơi đây tài nguyên khoáng sản phong phú, từ 12 năm trước, khi Diên Huyên và Minh Lôi khơi mào tranh chấp thì chiến loạn đã nổi lên không ngừng. Trận mở màn năm đó giằng co hơn 2 năm, cuối cùng do chiến lực của Diên Huyên quốc chiếm ưu thế, chiếm được hơn phân nửa thổ địa, Minh Lôi quốc chiếm được phần còn lại, còn Hắc Nhai quốc hầu như không có cách nào đặt chân vào kết quả tạm thời này. Trong 6 năm sau đó, tuy nói ba nước vì thế mà tranh chấp vô số lần, nhưng lại không hề có cuộc chiến tranh nào lớn. Chỉ là bốn năm trước, tình huống khiến cho Diên Huyên quốc được lợi đã bị đánh vỡ sau khi Hắc Kỳ vương của Hắc Nhai quốc kết thúc bảy phiên cát cứ duy trì đã trăm năm. Vị Vương gia này vào lúc cuộc chiến tranh trong nước mình vừa kết thúc, đột nhiên phái Xích quân đánh Diên Huyên quốc trở tay không kịp. Thế công của Xích quân như chẻ tre, sắc bén không thể chặn, nhất là người lĩnh quân đi đánh, nghe đâu đó là Xích Nguyệt tướng quân, cánh tay phải của Hắc Kỳ vương. Dưới tay anh ta, Diên Huyên quốc liên tiếp thiệt hại ba viên đại tướng, trong có bao gồm đại tướng quân Lận Tương Tân. Diên Huyên quốc liên tiếp thất bại, dẫn đến việc họ mất đi một mảnh đất lớn ở Đại Liệt cốc. Cuối cùng chỉ bởi Trung Đức tướng quân Vũ Văn Hạo Kỳ dẫn quân liều mạng chống cự mới có thể giữ lại được Tỉnh Khê Bồn Cốc ở phía tây Đại Liệt cốc. Trận chiến ấy, Vũ Văn Hạo Kỳ thành danh, còn Hắc Nhai quốc do thiệt hại mất danh tướng Xích Nguyện nên đã ngừng tấn công, hai nước đình chiến. Trên thực tế, chỉ có Vũ Văn Hạo Kỳ mới biết được tại sao danh tướng Xích Nguyệt lại bị tổn hại. Cái tên kia, ngay cả da lông ông cũng chưa làm y bị thương, bản thân lại suýt nữa mất đi nửa cái mạng. Muốn ông nói thì người kia tám phần mười là có nguyên do muốn giả chết! Chẳng qua, mặc kệ chuyện của y, coi như vớ được một món lợi to, vì ông là người duy nhất thắng trận, được tăng lên ba bậc, được Hoàng thượng phong làm Trấn Cương đại tướng quân tòng nhị phẩm. Nguyên khí của Diên Huyên quốc bị thương tổn, Minh Lôi quốc luôn hiếu chiến tuyệt đối sẽ không bỏ qua dịp này. Vì thế nơi biên giới hai nước, khói lửa nổi lên bốn phía. Chiến tranh kéo dài, hao người tốn của, Diên Huyên quốc liên tiếp phái binh ra biên cảnh phía đông, nhưng lại không thể ngăn cản hành động vượt biên của Minh Lôi quốc, liên tiếp mất đi vài tòa thành trì. Diên Lân đế vừa vội vừa giận, vài vị hoàng từ trưởng thành đều xin dẫn binh giết giặc. Hoàng thượng chấp thuận, phong Quyết vương làm chủ soái, Vũ Văn Hạo Kỳ làm phó soái, bên trong bao gồm Thái tử và bốn vị hoàng tử lãnh binh đi theo. Hoàng tộc tự mình xuất chinh, đoạt lại hai tòa thành trì, tình hình chiến đấu bắt đầu xuất hiện trạng thái giằng co, Minh Lôi quốc không thể tiến thêm một bước, Diên Huyên quốc cũng không thể đoạt lại thành trì đã bị mất đi. Khi đó, về đối ngoại, chúng thần trong triều đình nhất trí coi Minh Lôi quốc là kẻ thù; về đối nội, bởi vì các phái bất đồng trong việc duy trì hoàng tử, các phái đều như Hoàng thượng dự liệu, trên cơ bản đều coi Vương gia Địch Vũ Liễn mới được phong Vương, nhận sủng ái vạn phần làm cái đinh trong mắt. Vì thế, đến năm Địch Vũ Liễn qua tuổi mười bốn, đại thần trong triều không một ai có ý kiến bất đồng, toàn bộ đề cử Liễn Vương đi sứ Ngự Phong quốc. Mọi người chí lớn gặp nhau đều muốn nàng có đi không có về, nhưng không ngờ tiểu vương gia trở về bình yên vô sự, còn hoàn thành nhiệm vụ đi sứ, làm lũ tiểu tử muốn hại người tức đến hộc máu. Việc diệt trừ không xong cái đinh trong mắt làm người ta cực kì kiêng kị này, mỗi người đều vắt kiệt óc mà nghĩ nhổ nó ra. Kế tiếp, mấy nhóm người đều không hẹn mà gặp cùng nghĩ tới phương án muốn Liễn vương xuất chinh. Một đứa nhỏ mới mười bốn tuổi đến chiến trường nơi đó, có một cái chết “ngoài ý muốn” là cực kì bình thường. Lý do đề cử của bọn họ rất đơn giản, Liễn vương là chân truyền võ công và binh pháp của Quyết vương, công lực đứng đầu trong nhóm hoàng tử, mà Hoàng thượng lo lắng cũng đến lúc để Địch Vũ Liễn thay thế binh quyền nên liền chấp thuận. Cứ như vậy, Liễn vương Địch Vũ Liễn mười bốn tuổi, tuổi nhỏ suất lĩnh đội ngũ tân binh xuất chinh. Ban đầu nàng bị phái tới nơi của Quyết Vương gia, chưa đến ba tháng đã bị Quyết Vương gia lấy cớ chỗ Thái tử cần trợ giúp, đưa nàng qua đó. Thái tử kiên trì được 2 tháng, đưa nàng tới nơi của Tam Hoàng tử, kế tiếp, Liễn vương cùng đội ngũ tân binh của nàng giống như củ khoai nướng bỏng tay bị người ta chuyền đi chuyền lại, ai cũng không muốn nhận. Người trước kia đưa ra đề nghị Liễn vương xuất chinh đã hối hận đến nỗi ruột cũng biến xanh lét rồi, muốn nói để vị tiểu vương gia sát tinh này chết trên chiến trường, vậy mà lại đưa sát tinh của nước mình xuất môn, dọa cho Minh Lôi quốc sợ đến tè ra quần, kêu cha gọi mẹ, để tiểu vương gia đoạt mất công lao của mình! Bọn họ càng thất sách hơn chính là vốn trông mong đội tân binh có thể níu chân chân tiểu vương ta thì đội ấy lại bị đứa trẻ này huấn luyện thành một đội quân tinh anh Hắc Kỳ quân chỉ nghe mệnh lệnh của Liễn Vương, khiến quân địch vừa nghe thấy đã sợ vỡ mật, khiến phe ta kinh dè. Đội tân binh có tổng số năm nghìn người, mới lên chiến trường được một tháng đã chết một nghìn tám trăm người, trong đó một phần tư đều chết do vi phạm quân quy Liễn vương quy định, vì vậy tiểu vương gia sát tinh đã được cải danh thành tiểu vương gia thị huyết. Ba nghìn hai trăm người còn lại không ai dám trái bất kỳ câu nói nào của Liễn vương. Cũng bởi vậy, sau ba tháng Liễn vương xuất chinh, thế giằng co hơn hai năm đã bị đánh vỡ, nhưng dù sao cũng do Địch Vũ Liễn bị người ta đuổi tới đuổi lui, thế nên phân nửa thời gian nàng đều bị hao phí cho việc dẫn binh đi lại, thế nên chiến tranh lại tiếp tục giằng co thêm hai năm, mà đến khi gần kết thúc, quân đội của Địch Vũ Liễn về cơ bản là bị người ta vất lại nơi hậu phương. Tiếng lòng của các tướng lĩnh đều rất giống nhau, chính là tiểu vương gia muốn đánh địch ở nơi nào cũng có thể miễn là đừng đi theo đội ngũ của họ là được, điều này khiến cho Địch Vũ Liễn chỉ có thể nhàm chán luyện binh cảm thấy vô cùng khó chịu. Khi vô tình nhận được tin tức Hắc Kỳ vương của Hắc Nhai quốc mất tích, nàng chỉ thoáng cân nhắc rồi phái người đi hỏi Quyết vương nàng nên chi viện Hoàng thúc hay Vũ Văn Hạo Kỳ. Quyết vương lập tức gửi tin trả lời cho nàng đi tới nơi của Vũ Văn Hạo Kỳ. Ngay sau đó nàng lại phái người đi hỏi Vũ Văn Hạo Kỳ, nàng nên chi viện cho ông hay dẫn quân đến Tỉnh Khê Bồn Cốt để tiếp quản quyền đóng quân nơi đó. Vũ Văn Hạo Kỳ buồn bực, nơi Tỉnh Khê chẳng hề có chiến sự, không cần thêm binh, thế nhưng để tiểu vương gia chạy đến nơi của ông thì thật giống một cơn ác mộng ập đến. Ông bối rối đành phải trưng cầu ý kiến của Thái tử điện hạ đang ở cùng một nơi với ông, kết quả là, Thái tử chẳng cần nghĩ ngợi gì đã quyết định để Địch Vũ Liễn dẫn binh tới Tỉnh Khê đóng quân, nghìn vạn lần đừng có để cậu ta tới nơi này. Nhận được câu trả lời vừa đúng ý mình, sau khi Địch Vũ Liễn dẫn binh tới Tỉnh Khê, việc thứ nhất nàng làm là nương theo thân phận của mình mà tiếp quản quân đóng ở đây, chuyện thứ hai là dẫn quân tấn công về phía mảnh đất mà Hắc Nhai quốc chiếm giữ ở Đại Liệt cốc kia, cố gắng giết giết giết, sau đó lại tấn công về phần đất mà Minh Lôi quốc sở hữu. Đợi đến khi Diên Huyên quốc và Minh Lôi quốc đình chiến, vào lúc đám người Thái tử đang đắc ý rung đùi với công lao chinh chiến mấy năm gần đầy của mình, ảo tưởng rằng hoàng thượng sẽ rất hài lòng, ban thưởng ra sao, thì một tin tức từ trên trời giáng xuống đã chém tan giấc mộng của mấy người, Liễn vương đã hoàn toàn chiếm đóng Đại Liệt cốc tại Đông Phàn, từ nay về sau, Đông Phàn hoàn toàn thuộc về bờ cõi của Diên Huyên quốc. Khi muốn truy cứu tội Địch Vũ Liễn tự tiện chạy đến Tỉnh Khê thì Thái tử mới phát hiện ra rằng bản thân mình đã bị cái vị tiểu vương gia đáng ghét kia đùa bỡn. Địch Vũ Liễn không hỏi mình cần giúp đỡ ở nơi nào mà cứ hỏi câu hỏi khiến người ta phải lựa chọn, lại còn đặc biệt đưa ra hai lựa chọn. Nàng lợi dụng tâm lý đám người Thái tử không muốn nàng tới chi viện, mượn tay Thái tử, quang minh chính đại chạy tới Tỉnh Khê, còn về phần nguyên nhân khởi binh thì kệ nàng bịa thế nào, dù sao sau khi Hoàng thượng nghe được tin tức này cũng hớn hở, không chỉ để cho Địch Vũ Liễn tự chọn phủ đệ khi chuyển khỏi cung, mà còn ban thưởng không ít tiền tài và mỹ nữ, lại còn cho phép nàng chọn ba trăm người trong đội Hắc Kỳ quân của nàng làm đội hộ vệ bên người. Tháng mười năm ấy, toàn bộ chiến sự đã kết thúc, binh lực vùng biên cảnh bị sắp xếp lại một lần nữa, các địa phương khác lần lượt áp giải phạm nhân bị lưu đày và nô lệ đến Đại Liệt cốc ở Đông Phàn. Cũng bởi Diên Huyên quốc vốn là nơi thiếu các quặng sắt, sắp tới lại trắng trợn chuẩn bị khai thác mỏ sắt nơi đây, chế tạo binh khí nhằm tăng thế lực quân đội bên mình, lại thêm khai thác các mỏ vàng, mặt khác để có thể buôn bán vật hiếm của đất nước để giải quyết tình trạng quốc khố trống rỗng và cuộc sống của bách tính khó khăn do chinh chiến mấy năm nay. Các tướng lĩnh và hoàng tử chuẩn bị quay về Yến đô đều đã khởi hành. Địch Vũ Liễn dự định phái Tiểu Phúc tử về Yến đô xắp xếp tặng phẩm của phụ hoàng và phủ đệ mới của nàng. Trước khi đi, Tiểu Phúc tử hỏi “Vương gia, ngài muốn chọn mảnh đất nào?” Địch Vũ Liễn nhìn qua mấy chỗ phụ hoàng liệt kê trên thánh chỉ, trong đầu không nghĩ gì nhưng vẫn để Tiểu Phúc tử nói tường tận về người ở bên cạnh những nơi này. Nghe đến một tòa phủ đệ có hàng xóm là nhà của Vũ Văn Hạo Nhiên, dáng dấp của cậu bé khờ vốn đã quên mất nhiều năm bất chợt hiện ra trong đầu Địch Vũ Liễn. Tựa như bị ma xui quỷ khiến, nàng đã chọn tòa phủ đệ kia. “Vương gia… Ngài khẳng định? Tòa phủ đệ kia đã bị bỏ hoang rất lâu rồi, do có lời đồn người vào đó ở đều bị nguyền rủa, vả lại, gia đình ở cuối cùng ở đó là Mạc gia.” “…” Nàng trầm mặc không nói gì, nhắc đến gia tộc của mẫu phi, bầu không khí xung quanh Địch Vũ Liễn chợt giảm xuống mấy độ trong nháy mắt. Có điều, so sánh giữa khuôn mặt khờ trong trí nhớ và nhà ông ngoại chưa từng gặp mặt thì sức quyến rũ của khuôn mặt khờ lớn hơn một chút, nàng không muốn thay đổi quyết định, “Cái nhà đó đi! Nhớ là ngoại trừ màu đen, những màu sắc khác không được xuất hiện trong phủ!” “Dạ!” Hiển nhiên là người hầu hạ nhiều năm nên biểu cảm của Tiểu Phúc tử khi nghe được sự đam mê ấy cũng chẳng hề thay đổi, nhận lệnh rời đi. Chỉ là, thói quen của cậu không có nghĩ là người khác có thể chấp nhận được. Nghe nói Liễn Vương muốn ở bên cạnh mình, ngoài trừ Vũ Văn Dật Thần thì mọi người trong nhà họ Vũ Văn đều có cảm giác xui xẻo. Vào lúc Tiểu Phúc tử xuất hiện tại Yến đô chỉ huy tôi tớ sơn lại phủ đệ kia thì ngay cả Vũ Văn Dật Thần mấy ngày hôm nay bị ép đi cổng chính cũng cảm thấy có vẻ sự hắc ám khủng bố phủ xuống bên cạnh nhà mình rồi, ác mộng quá đi! Tiểu Phúc tử bị sai đi, Địch Vũ Liễn cũng không lập tức khởi hành quay về Yến đô, để chọn lựa những người ưu tú nhất vào đội hộ vệ thân cận của mình, nàng đã chậm mất hai tháng, sau đó trên đường trở về Yến đô, nàng lại đi tới khu vực khai thác mỏ quặng tại Tỉnh Khê Bồn Cốc chờ đợi vùng khác đưa tới một tên phạm nhân bảy năm trước bị lưu đày, nguyên Tả thừa tướng Liễu Chí Thành để xử lý một chuyện quan trọng. Nàng chỉ mang theo mười ba hộ vệ áo đen đi tới hầm mỏ, khi toàn bộ phạm nhân nô bộc tập trung lại thì thấy Liễu Chí Thành còn chưa bị áp giải tới nơi này. “Vương gia, để thuộc hạ dẫn người đi xử lý những người đó!” Phong Tử Diệu lo lắng chuyện khác, cầm dây cương, vội vàng hỏi Địch Vũ Liễn. Phong Tử Diễn đã trưởng thành dường như giống huynh trưởng của anh ta, Tiểu Phúc tử, mi thanh mục tú, thế nhưng có thêm chút khí cương dương, khiến người ta cảm giác được tư thế oai hùng hiên ngang. Thân là một trong số những thư đồng của Địch Vũ Liễn, hiện giờ anh ta là thủ lĩnh của mười ba hộ vệ áo đen, rất được nàng trọng dụng. “Không cần!” Sớm đã phát hiện ra dọc đường tới mỏ quặng bị người ta theo dõi, Địch Vũ Liễn vô tình nói. Sau đó, nàng quét nhìn đám nô lệ và phạm nhân bị tập trung lại đang quỳ mọp dưới mặt đất, nói với người phụ trách ở đó, “Được rồi, để chúng cần làm gì thì làm đi!” “Dạ!” Liễu Chi Thành vẫn chưa được đưa tới đây, vậy nàng chờ ở nơi này là được rồi, Địch Vũ Liễn đang muốn để Phong Tử Diệu đi chuẩn bị chuyện tối nay ngủ lại đây, khóe mắt lại tình cờ nhìn thấy trong số những người đó có khuôn mặt nàng thấy quen mắt, nàng đột nhiên quay đầu nhìn chằm chằm vào người đó. Khuôn mặt người nọ thấm đẫm sự tang thương, nhưng cũng là khuôn mặt Địch Vũ Liễn khắc sâu trong lòng, hận đến thấu xương. Đã nhiều năm qua chẳng tìm được tăm tích, người phụ nữ này sao lại ở cùng với đám tiện nô và phạm nhân lưu đày! Thì ra là như vậy bà ta mới không hề bị người ta tìm được sao? Mẫu phi của Địch Vũ Liễn nàng, Mạc Tương Vân! Trong mắt Địch Vũ Liễn trào lên cuồng phong bão táp, trầm giọng nói “Đưa ả đàn bà kia qua đây cho bản vương.”
Cùng đọc truyện Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân của tác giả Vân Phi Tĩnh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Cổ trang, cung đình, sủng , HETên gốc 女帝憨夫 – Nữ đế khờ phuBiên tập Ruby & Lily TrầnNguồn text ngocquynh520Số chương 30 chương/quyển, 7 quyểnMột con người, hai thân phận, nhưng không ai hay biết. Một người là vương gia quyền lực một tay che trời, dưới một người mà trên vạn người nhưng tính cách lãnh mạc. Trong mắt nàng việc đùa giỡn quyền mưu chỉ là trò cười. Vốn tưởng kiếp này không ai có thể bước vào trái tim nàng nhưng nàng lại can tâm tình nguyện để lòng gợn sóng vì một nam nhân khờ ngốc đó, kỳ thật là người tài hoa hết mực, vì không quyền không thế nên bị người đời đùa bỡn, ai cũng cho rằng hắn là một kẻ ngốc. Số mệnh đã định hắn sẽ đắm chìm trong tình yêu của nàng, ấy vậy mà lần đầu tiên nghe thấy câu "ta muốn ngươi" hắn đã sợ tới mức suýt ngất yêu đã khiến cho con người ta thay đổiMột người lãnh khốc vô tình, nguyện ý bỏ qua tất cả, bất chấp bí mật bại lộ, chỉ muốn khôi phục lại thân phận nữ nhi để hưởng thụ tình yêu đời kẻ khờ khạo thiện lương, vì tình yêu mà quyết định cùng nàng trở về nơi mà hắn không muốn đến, nguyện ý giúp nàng bước lên đế vị, bảo vệ nàng khỏi những mưu hại của người đời.
Trời trong như tẩy, ánh dương chiếu lên đôi lầu canh cao nhất ở Yến Đô. Nằm trên mặt đất, khoảng giữa đôi lầu canh là đài khao quân đã được dựng xong từ mấy hôm trước Quang Vũ Môn của Huyên Cấm Thành dài đến đài khao quân, kinh đô thị vệ đi trước dẹp đường, Ngự Lâm Quân giáp trụ chỉnh tề tiếp bước theo sau hộ tống kim liễn của hoàng đế, chầm chậm mà đi, hai bên kim liễn màn trướng vàng óng, quạt lông cầu kỳ, nổi trội vẻ uy nghi của hoàng tới chổ đài khao quân, Ngự Lâm Quân đứng dàn sang hai bên, hộ vệ cho vị thiên tử tôn quý thân mặt long bào vàng chói đương bước lên trên đài, kinh đô thị vệ lại nhanh chóng mở đường thẳng đến chổ cửa thành Nghiễm Hoa Môn của Yến khi đã dọn sạch một lối đi lớn, kinh đô thị vệ đứng ngăn ở hai bên đường, ngăn cản bách tính đương chen lấn xô đẩy nhau để xem, sóng người nhấp nhô, ồn ỉ không xa truyền đến tiếng trống khua liên hồi, uy nghiêm mà lại đủ nhịp nhàng, âm vang như tiếng sét. Trong hồi trống trận, vang lên một tiếng kèn hiệu lệnh giống như truyền đến từ nơi xa xôi, trầm đục mà trang nghiêm. Ngoài cổng thành, trên nền tuyết trắng tinh phao, thiết kỵ quân đi theo tiếng trống, sát sau Liễn Vương, từng bước chậm rải tiến vào Yến Đô. Cảnh tượng giống như một trận thủy triều đen vô cùng vô tận mạnh mẽ ùa vào, khiến cho hôm nay trời đông nắng ấm phút chốc bỗng nhuốm vẻ tiêu điều, hàn ý rét mướt còn hơn băng tuyết tự nhiên ngưng tụ lại. Trong nháy mắt, tiếng ồn ào tan biến, cả thành rơi vào trạng thái lặng thinh, trang thảy này, từ trên Bát Trân Các nhìn xuống, Vũ Văn Dật Thần đã thu hết vào đáy mắt, cảm thấy thật hùng tráng, thậm chí quên luôn đùi vịt trong tay, sững sờ đứng bên cửa xa, lá cờ lớn màu đen trương lên, hoa văn đặc thù, khảm bên ngoài chữ “Liễn” sắc vàng bắt mắt, tung bay phần phật trong gió. Người dẫn đầu cỡi ngựa đội mũ đen thắt lưng đỏ, ngồi sừng sững trên lưng ngựa, áo choàng đen theo gió mà phất phơ, mười ba người theo sát phía sau, tiếp đó là hai trăm bốn mươi người dàn thành đội ngũ hình vuông, hiển nhiên là thân hộ đội mới vừa thành lập, sau cùng chính là Hắc Kỵ Quân dũng mãnh giết địch, danh chấn thiên hạ. Cả chi đội áo đen giáp đen, binh khí sắc bén, khí thế bức người.“Di? Không phải nói chỉ có thân hộ đội của Liễn Vương mới được nhập thành sao? Sao Hắc Kỵ Quân cũng xuất hiện rồi?” Vũ Văn Dật Tân khó hiểu hỏi.“Hắc Kỵ Quân của Liễn Vương chỉ có hơn hai nghìn người, cũng không phải đại quân đông chinh mười mấy vạn người, đương nhiên có thể tiến vào Yến Đô. Hừ!” Giọng nói khinh bỉ vọng lại từ phía huynh đệ ngoảnh đầu lại nhìn, phát hiện Vũ Văn Dật Phàm không biết từ khi nào lại xông vào lần nữa, tiếng trả lời là từ miệng hắn thốt lúc Vũ Văn Dật Tân muốn phát hỏa, lại phát hiện trong tiểu gian của ba người mình hãy còn dư thêm vài ba người khác, mấy vị hoàng tử lại đến theo, khiến hắn trong nhất thời chỉ biết ngây ra Văn Dật Thần không lên tiếng, trừ bỏ bát hoàng tử, mấy người khác hắn đều không biết, không rõ kẻ đến muốn gì, tốt nhất chớ nên lên tiếng trước.“Không biết các vị hoàng tử đến đây từ lúc nào, thật thất lễ.” Vũ Văn Dật Luân nhìn ra những người này, vội kéo huynh trưởng thi lễ, Vũ Văn Dật Tân lúc này mới kịp phản ứng cũng thi lễ theo.“Miễn lễ, miễn lễ, không cần quá câu nệ, trái lại là bọn ta tới không báo trước quấy rầy các ngươi mới đúng, hy vọng các ngươi không quá để ý.” Bát hoàng tử tay nắm quạt ngọc, cười mĩm nói.“Không biết các vị điện hạ tới đây có chuyện gì…” Vũ Văn Dật Luân hơi cúi người hỏi.“Không có chuyện gì,” Bát hoàng tử tay đong đưa quạt ngọc, nhìn qua rất là nhã nhặn, nhưng lời nói kế tiếp lại khiến cho Vũ Văn Dật Luân và Dật Tân nổi lữa, “Ta nghe Dật Phàm nói đại ca của hắn ở bên này, ta và thập nhị đệ, thập tam đệ hiếu kỳ, muốn đến xem xem A Đấu tiếng tăm lan xa là cái bộ dáng gì? Đúng rồi, nghe nói ngươi ở chỗ của Sư đại nhân học y thuật gần được mười năm, lại bị đuổi khỏi Ngự Y Viện có phải không? Ai, mọi nỗ lực trước đó đều trôi theo dòng nước rồi a!” Hắn thương tiếc mà lắc đầu, miệng thì tấm tắc thông cảm, còn từ trên nhìn xuống đánh giá Vũ Văn Dật Thần mà nói.“Ngươi nói cái gì!?” Nếu không phải Vũ Văn Dật Thần lén đưa tay kéo tiểu đường đệ của hắn lại trước, Vũ Văn Dật Tân đã nhất định mặc kệ gã có phải là hoàng tử hay không, muốn xông tới đánh Văn Dật Luân mặc dù nhịn xuống, nhưng nắm tay hắn nắm chặt đã nói rõ nó rất muốn rơi trúng thân của thằng kia rồi.“Ta, ta học không được tốt, cho nên không thể làm ngự y,” Vũ Văn Dật Thần rụt rụt cái cổ, thẹn thùng cười gượng ba tiếng, tiếp đó biểu tình hết sức nghiêm túc, ngây ngô nói, “Bất quá, năm sau ta sẽ vào Ngự Lâm Quân, lần này ta sẽ nỗ lực làm tốt.” A, hắn nói như vậy, mấy vị hoàng tử này có tạo thêm phiền toái để hắn không thể vào Ngự Lâm Quân không nhỉ? Nếu thật vậy mà nói, thật là rất đa tạ nha!“Ngươi gia nhập Ngự Lâm Quân? Là ngươi bảo hộ phụ hoàng ta, hay là phụ hoàng của ta bảo hộ ngươi a?” Thập tam hoàng tử khinh thường nhìn hắn, bĩu môi, cảm thấy như nghe được chuyện cười, chịu không nổi mà lên tiếng.“Ta, ta…” Yếu ớt nói không nên Văn Dật Phàm thấy đại ca không lên tiếng, ngại hắn mất mặt, lại tức hắn yếu đuối để người khi, đứng bên cạnh nhíu mày không nói.“Thập tam đệ đừng nói vậy!” Thập nhị hoàng tử quở trách đệ đệ của hắn, lại quay sang nói với Vũ Văn Dật Thần, “Chúc mừng ngươi gia nhập Ngự Lâm Quân a! Bất quá, đã là thiếu tông chủ của Vũ Văn tộc, nên cố gắng trở thành ngự tiền đái đao thị vệ, hoặc có thể trở thành một trong mười sáu thân hộ đội hoặc hộ vệ của ta mới đúng. Chổ nào yêu cầu năng lực ưu tú nhất mới xứng với thân phận của ngươi, ngươi phải hảo hảo nỗ lực a!” Hắn sắc mặt ôn hòa, nhìn như chân thành, nói nghe như đương khích lệ, nhưng bởi vì khi ai ai cũng biết Vũ Văn Dật Thần biểu hiện rất A Đấu, thành ra mấy lời này nghe sao cũng cảm thấy có chút không phù hợp.“Nhưng, tiếc là năng lực của ta không tới như thế, võ công của ta cũng không giỏi, có thể vào được Ngự Lâm Quân là bởi vì cha ta và thúc thúc…” Vũ Văn Dật Thần bộ dạng ngốc ư ư, không chút dè chừng mà định bụng nói ra là do trong nhà an bài, nhưng bị Vũ Văn Dật Luân chụp lấy đùi vịt, nhét vào trong miệng hắn, chặn đứt lời muốn nói Văn Dật Luân lãng sang chuyện khác, lấy giọng quan lại nói chuyện với bọn họ, ê a nữa ngày trời, Vũ Văn Dật Thần thì không cần bàn đến nữa, nhìn qua rất là ngoan ngoãn ngồi một chổ ăn uống, kì thực trong bụng cùng lúc đó oán thầm hắn đã bảo không thích giao tế với hoàng tử mà, nhìn ba vị hoàng tử này xem, triệt để là một hồ ly giảo hoạt, một con công cao ngạo, và một, ân, nhớ tới thập nhị hoàng tử đôi mắt âm u như đầm nước phẳng lặng, sâu không thấy đáy, hắn tự nhiên lạnh xương sườn, cảm thấy không thích người Văn Dật Tân thấy người khác nói đại đường ca của hắn là A Đấu thì rất bực bội, nhưng ngại chổ mấy thằng nói đó toàn là hoàng tử, thành ra, để lấp đi cơn tức, hắn chỉ có thể quay đầu nhìn ra ngoài cửa sỗ, lại đúng lúc nhìn thấy đội ngũ của Liễn Vương đã gần đến Bát Trân Các rồi.“Đại đường ca, mau nhìn, Liễn Vương sắp tới rồi!” Hắn kêu lên một tiếng như thế, tất cả mọi người đều ngó ra ngoài cửa sỗ nhưng còn chưa đến, sở dĩ cách nhau tương đối xa, lại cộng thêm Địch Vũ Liễn đội khôi giáp, Vũ Văn Dật Thần chỉ có thể mơ hồ nhìn không thấy mặt mũi của nàng, sau không cẩn thận lại bị một thân toàn sắc đen ấy đánh dời lực chý ý, trộm than thầm lại đen, vị vương gia này hắn làm sao lại thích màu đen như thế nhỉ? Hắn nổi lên chút xíu hiếu kỳ, định bụng nhìn trộm một tí xem cái vị có phẩm vị quái gở, chủ nhân tiền nhiệm của Tiểu Ưng, vị thị huyết Vương gia cứ bị tiểu đường đệ treo lên trên miệng này đến tột cùng thì diện mạo ra sao, ngay lúc đã sắp có thể nhìn rõ được tướng mạo của Địch Vũ Liễn, hắn lại bất thình lình bị người từ phía sau dùng sức đẩy mạnh một ngã về phiá cửa sổ cách có nữa bước, để giữ lấy cân bằng, hắn vội vã bước một bước nhỏ, đồng thời đưa một tay chịu vào cạnh cửa sổ, lại không thể chú ý đến cánh tay còn lại, bàn tay đương cầm dĩa kia vì biên độ dao động quá mạnh mà vịt quay Bát Bảo ăn mới được vài ngụm trong dĩa đã từ cửa sổ bị ném “Sưu” lên không a a! Sẽ rơi trúng người! Vũ Văn Dật Thần mở to mắt ra nhìn, đưa tay muốn chặn nó lại, nhưng đã thất bại. Vì thế mà, khẩn trương chột dạ, hắn thấy như mình gây chuyện rồi, đã không chụp được vịt quay Bát Bảo, còn bụng dạ đâu mà lo xem trộm tướng mạo của Liễn Vương, hắn theo phản xạ có điều kiện, cấp tốc ngồi xổm xuống, trốn sau bức tường bên dưới cửa lúc đó, ở đằng sau không ai trông thấy, bàn tay của kẻ nào đó giấu trong tay áo khẽ động đậy, hư hư thực bắn ra một viên gì đó, đúng lúc bắn trúng một góc tư vịt quay đương bay ấy, sau khi bị cải biên độ cao xong, thịt vịt có xu hướng rơi xuống, dĩ nhiên là lao thẳng đến trước mặt Địch Vũ Liễn đang tới gần Bát Trân Vũ Liễn đang thúc ngựa đi trước, khóe mắt thoáng trông thấy có vật phóng nhanh tới chổ mình, tức thì đầu mày cau chặt, ghì ngựa dừng lại, phất tay, liền nghe vang một tiếng, cả nghìn kỵ binh đằng sau nàng đồng thời đứng nghiêm lại không chút lộn xộn, làm chấn động nhân tính hai bên đường chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhìn rõ thiếu niên vương gia phong thần tuyệt thế cỡi trên ngựa kia, thái độ lạnh lùng áp đảo, đĩnh đạc trên lưng ngựa, tư thế bễ nghễ thiên hạ… Đương lúc đang bận tán thưởng, thấy kiếm bên hông nàng bỗng tuốt ra khỏi vỏ, vài nhát không kịp nhìn rõ, vật như từ trên trời rơi xuống đã hóa thành mảnh nhỏ rớt xuống trên mặt Vũ Liễn liếc xéo tàn vật trên mặt đất, không nhìn còn tốt, vừa nhìn đã khiến cho cơn giận luôn đầy ấp trong lòng nàng từ sau khi biết ái ưng mất tích đã bừng bừng trổi mắt âm hiểm sắc bén bắn về phía vật phóng ra, lại để cho nàng nhìn thấy vài người quen đã lâu không gặp đứng bên cửa sổ trên lầu đoàn uy nghiêm, quân trong đoàn lặng im như tờ, trang trọng không một tiếng động, bách tính hai bên cũng bị ảnh hưỡng không dám lên tiếng, thành ra, thanh âm từ trên lầu vọng xuống đặc biệt rõ ràng.“Vũ Văn Dật Thần, ngươi ném vịt quay Bát Bảo ngươi ăn không hết xuống để sĩ nhục Liễn Vương ư?”“Ta không có a!” Không thấy người, chỉ nghe thấy tiếng. Tiếng nói của kẻ nào đó cực kỳ có chủ ý, hết sức ngây thơ.“Ngươi không thích Liễn Vương, mới cố ý lấy đồ ăn dư chọi nàng* đi?”Ở đây là tác giả dùng từ “nàng”, trích nguyên tác nha! >.“Không có, ta thậm chí chưa gặp qua Liễn Vương, làm sao có thể ghét hắn, cố ý ném gì hắn chứ?” Hắn mệnh khổ a, cuối cùng là ai ác độc xô hắn ngã?Nghe tới tên của Vũ Văn Dật Thần, lại bởi vì nhận thức hết thảy đều phát sinh trong thời gian chớp nhoáng, nhanh đến nỗi khiến người phản ứng không kịp, Vũ Văn Dật Luân chỉ biếtt đứng ngây ra đó. Khẳng định Vũ Văn Dật Thần bị chỉ trích chính là người mà nàng bốn tuổi đã gặp kia, sát khí trên người Địch Vũ Liễn không tự giác đã giảm đi một chút. Thế nhưng, nhìn thấy trên thân kiếm mình còn chưa kịp thu về dính đầy mỡ, nàng có chút không vui, lại nghe thấy Vũ Văn Dật Thần nói chưa từng gặp qua nàng, tức thời, nàng hừ lên một tiếng vô cùng giận dữ, hung hăng trừng mắt nhìn lên phía trên, bộ dạng như thề không bỏ hoàng tử và thập tam hoàng tử kia cùng hắn khẳng định là có thù, nếu không sao lại lớn tiếng quát lên tên hắn như thế? Còn có, tóm lại liên quan gì đến Liễn Vương chứ? Vịt kia lại đâu có chọi hắn! Cũng đâu có khả năng chọi trúng hắn! Vũ Văn Dật Thần trong lòng cực kỳ bối hoàng tử và thập tam hoàng tử cuối cùng thì không nói nữa, trông thấy thần sắc của Địch Vũ Liễn ở bên dưới, hai người có chút hả hê mà chuẩn bị xem kịch vui, tốt nhất là hôm nay Vũ Văn Dật Thần cứ mất mạng tại đây, như vậy thì biểu đệ ca của bọn hắn có thể làm tông chủ của Vũ Văn tộc rồi!Vũ Văn Dật Thần đưa tay giựt giựt vạt áo của tiểu đường đệ của hắn, không lên tiếng hỏi nó xem tóm lại tình hình là thế nào.“Đại, đại đường ca, vịt quay của ngươi bay tới chổ Liễn Vương, bây giờ, Liễn Vương đứng bên dưới không đi nữa! Nét mặt của hắn rất đáng sợ! Nên, nên làm cái gì bây giờ?” Vũ Văn Dật Tân mặt mày kinh hãi, chọc tới Liễn Vương, này không phải là thọ tinh công ngại mệnh dài quá muốn thắt cổ tự vận sao?A!? Làm sao có thể! Ai tới nói cho hắn nghe xem chuyện xui xẻo thế này rốt cuộc xảy ra bằng cách nào chứ?
nữ hoàng đế khờ phu quân