Trong thông báo tối 18-10, Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Hàn Quốc (JCS) cho biết Triều Tiên đã bắn khoảng 100 quả đạn pháo về vùng biển phía Tây nước này vào khoảng 22h. Một giờ sau đó, nước này bắn thêm 150 quả đạn pháo về vùng biển phía Đông. Theo Hãng tin Danh sách chương truyện Một Bước Lên Tiên. Chương 1 - Ta là bố của con. Chương 2 - Tôi muốn thử xe. Chương 3 - Không thử xe nữa, tôi mua luôn. Chương 4 - Bỏ đi, tôi không thích. Chương 5 - Món quà vô danh. Chương 6 - Liễu Chiêu Phong. Chương 7 - Tập đoàn Hầu Tước. Chương 8 Trong những năm tiến hành công cuộc đổi mới, từ tổng kết thực tiễn và nghiên cứu lý luận, Đảng Cộng sản Việt Nam từng bước nhận thức ngày càng đúng đắn hơn, sâu sắc hơn về chủ nghĩa xã hội và thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội; từng bước khắc phục Nghe truyện Một Bước Lên Tiên của tác giả Mai Bát Gia, giọng đọc hay, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Nghe trên mọi thiết bị máy tính, điện thoại di động, máy tính bảng. Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ V của Đảng (tháng 3-1982) đã có sự điều chỉnh: "Cần lập trung sức phát triển mạnh nông nghiệp, coi nông nghiệp là mặt trận hàng đầu, đưa nông nghiệp một bước lên sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa, ra sức đẩy mạnh sản Bạn đang đọc truyện Một Bước Lên Tiên của tác giả Mai Bát Gia. Lắm lúc vận khí dường như đã bỏ quên Bạch Diệc Phi, anh vô cùng cố gắng, chăm chỉ học tập, phấn đấu làm việc thế nhưng anh dường như không thể bắt được cơ hội nào. Những việc anh làm dường như Theo Engadget, người hâm mộ trò chơi siêu anh hùng Spider-Man sẽ không còn phải chờ đợi lâu để chứng kiến thêm một phiên bản làm lại khác xuất hiện trên PC.Insomniac và Nixxes đã thông báo Spider-Man: Miles Morales sẽ có mặt trên PC vào ngày 18.11 thông qua Epic Games Store và Steam. Bạn đã phát âm truyện Một Bước Lên Tiên của tác giả Mai Bát Gia. "Cầu trời độ trì mang lại bên chúng ta Lý chúng bé an khang - thịnh vượng an khang, bé con cháu giỏi giang, đời đời kiếp kiếp sung túc". Ông gắng công ty chúng ta Lý vừa nói vừa cung kính gặm một nén hương vào lư hương. . Lắm lúc vận khí dường như đã bỏ quên Bạch Diệc Phi, anh vô cùng cố gắng, chăm chỉ học tập, phấn đấu làm việc thế nhưng anh dường như không thể bắt được cơ hội việc anh làm dường như không hề có kết quả, từ ban đầu hăng hái nỗ lực, anh càng ngày càng mất lòng tin, tâm trạng cũng càng u tối hơn...Mọi thứ cứ ngỡ đang lâm vào bế tắc khi em gái gặp nạn, ba mẹ vợ vô tâm, tiền tài nguy cấp, cứ tưởng cuộc đời anh cũng xong không!Đây lại là một sự bắt đầu, sự bắt đầu cho nhân sinh thật sự của anh. Lắm lúc vận khí dường như đã bỏ quên Bạch Diệc Phi, anh vô cùng cố gắng, chăm chỉ học tập, phấn đấu làm việc thế nhưng anh dường như không thể bắt được cơ hội nào. Những việc anh làm dường như không hề có kết quả, từ ban đầu hăng hái nỗ lực, anh càng ngày càng mất lòng tin, tâm trạng cũng càng u tối hơn... Mọi thứ cứ ngỡ đang lâm vào bế tắc khi em gái gặp nạn, ba mẹ vợ vô tâm, tiền tài nguy cấp, cứ tưởng cuộc đời anh cũng xong rồi. Nhưng không! Đây lại là một sự bắt đầu, sự bắt đầu cho nhân sinh thật sự của anh. Lắm lúc vận khí dường như đã bỏ quên Bạch Diệc Phi, anh vô cùng cố gắng, chăm chỉ học tập, phấn đấu làm việc thế nhưng anh dường như không thể bắt được cơ hội nào. Những việc anh làm dường như không hề có kết quả, từ ban đầu hăng hái nỗ lực, anh càng ngày càng mất lòng tin, tâm trạng cũng càng u tối hơn... Mọi thứ cứ ngỡ đang lâm vào bế tắc khi em gái gặp nạn, ba mẹ vợ vô tâm, tiền tài nguy cấp, cứ tưởng cuộc đời anh cũng xong rồi. Đây lại là một sự bắt đầu, sự bắt đầu cho nhân sinh thật sự của anh. "Cầu trời phù hộ cho nhà họ Lý chúng con an khang thịnh vượng, con cháu giỏi giang, đời đời sung túc”. Ông cụ nhà họ Lý vừa nói vừa kính cẩn cắm một nén hương vào lư hương. Hôm nay là tiệc họp mặt thường niên của đại gia đình nổi tiếng thành phố Giang Châu, gia tộc nhà họ Lý. Không khí của bữa tiệc náo nhiệt, tràn ngập những lời chúc tụng, ai nấy đều vui vẻ. Một thành viên có vai vế trong nhà họ Lý bỗng đứng lên nói lớn "Thưa mọi người, gia tộc họ Lý chúng ta có được như ngày hôm nay đều là nhờ phúc của ông nội, nhân buổi tiệc ngày hôm nay, xin mời toàn thể con cháu nhà họ Lý kính tặng ông những món quà đặc biệt nhất, cũng là để minh chứng gia tộc chúng ta làm ăn phát đạt, đời đời thịnh vượng!" Vừa dứt lời, hàng chục người cùng lấy ra những món quà được chuẩn bị sẵn, xếp hàng ngay ngắn trật tự. Thế nhưng đúng lúc này, một bóng người vội vã xông vào cửa biệt thự nhà họ Lý, người này mặt mày xanh xao, khắp người còn dính đầy những vệt máu. Bạch Diệc Phi là con rể nhà họ Lý, trong mắt người khác, Bạch Diệc Phi là một kẻ ăn không ngồi rồi, không làm được việc gì ra hồn, chỉ ăn bám nhà họ Lý. “Sao bây giờ anh mới đến vậy!”, Lý Tuyết nhanh chóng kéo Bạch Diệc Phi sang một bên, nhỏ giọng hỏi, lo ngại rằng bộ dạng của anh sẽ bị các thành viên khác trong gia đình nhìn thấy. Bạch Diệc Phi hít sâu một hơi"Anh... em gái anh bị tai nạn giao thông, cần gấp 300 ngàn tệ để phẫu thuật!" Lý Tuyết chưa kịp lên tiếng thì mẹ vợ là Lưu Tử Vân đã nói trước "Em gái anh bị tai nạn xe hơi? Vậy liên quan gì đến nhà chúng tôi? Chuyện gì quan trọng hơn phải ưu tiên làm trước chứ. Bây giờ đến lúc phải tặng quà ông nội rồi, anh đã mua quà chưa thế hả?” “Mẹ, con… con đã lấy 30 ngàn tệ tiền mua quà cho ông nội trả...trả trước tiền viện phí rồi!”, Bạch Diệc Phi nói xong câu này đầu cũng cúi xuống thấp hơn. “Anh nói cái gì cơ?”, sắc mặt Lưu Tử Vân đột nhiên trở nên u ám “Tôi biết ngay anh là cái loại bỏ đi mà, làm việc gì cũng không nên hồn, tôi hỏi anh, ai cho phép anh lấy tiền mua quà đi làm việc khác hả?” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên "Xin mời Lý Tuyết nhà họ Lý, cùng chồng là Bạch Diệc Phi kính biếu quà ông nội!" Ngay khi giọng nói cất lên, mọi người đều hướng sự tập trung vào Bạch Diệc Phi, trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc. "Có chuyện gì thế kia? Tại sao ngày vui trọng đại như hôm nay mà trên người lại dính toàn máu me như thế?" "Thật là xui xẻo mà!" Bạch Diệc Phi cắn chặt môi bước đến bên ông nội "Ông nội, cháu... cháu muốn mượn ông một ít tiền. Em gái cháu bị tai nạn xe, cần gấp một khoản tiền để làm phẫu thuật..." Tất cả tiếng hoan hô lúc nãy đột ngột dừng hết lại, sắc mặt của ông cụ cũng dần dần trầm xuống. Cả đại sảnh bỗng chốc chìm vào im lặng, im lặng đến nỗi khiến người ta cảm thấy ghê sợ. Lưu Tử Vân xông tới, đưa tay tát một cái thật mạnh vào mặt Bạch Diệc Phi. "Anh nói cái gì vậy hả đồ khốn nạn? Hôm nay là đại tiệc thường niên của gia đình chúng ta đấy! Cái gì mà tai nạn xe cộ với phẫu thuật, toàn những điều xui xẻo!” Lưu Tử Vân vẫn luôn không thích Bạch Diệc Phi, bà ta cảm thấy có một tên con rể vô dụng như vậy, dù có đi đâu cũng chẳng ngẩng đầu lên được. Bạch Diệc Phi còn chưa kịp trả lời, Lý Phàm cũng đã đứng lên, vẻ mặt khinh thường nói "Cũng thật là không biết xấu hổ? Không có tiền mua quà thì thôi đi, sao phải lôi cả em gái ra đây làm trò cười nữa". Lý Phàm là anh họ của Lý Tuyết, gã là thành viên đầy triển vọng thuộc thế hệ thứ ba của nhà họ Lý, địa vị trong gia tộc không phải dạng tầm thường. “Thưa ông nội, chuyện ngày hôm nay là lỗi của cháu, nhưng… nhưng khi em gái cháu cùng cháu chọn quà cho nội đã bị tai nạn xe hơi, giờ cần 300 ngàn tệ để phẫu thuật”, Bạch Diệc Phi nói với vẻ mặt đau khổ. “Ý của anh là sao? Em gái anh bị tai nạn là lỗi của ông nội sao?”, Lý Phàm vừa nói vừa nhìn Bạch Diệc Phi với nụ cười đầy đắc ý. Ông cụ nhà họ Lý nghe xong, khuôn mặt đột nhiên trở nên u ám một cách đáng sợ. “Không, không, cháu không có ý đó, cháu… cháu chỉ muốn hỏi, ông nội, ông có thể cho cháu mượn 300 ngàn tệ không!”, Bạch Diệc Phi khẽ nói. Nghe Bạch Diệc Phi vẫn còn đang nhắc đến chuyện này, Lưu Tử Vân bước nhanh đến chỗ Bạch Diệc Phi và đẩy mạnh anh một cái. “Đồ vô dụng, còn không mau mau cút đi?”, Lưu Tử Vân vẻ mặt ảm đạm nói “Thật là mất mặt mà!” Bạch Diệc Phi bị đẩy mạnh đến loạng choạng suýt ngã, nhưng lại không có ý rời đi, còn nghẹn ngào nói "Mẹ, em gái con vẫn đang đợi con trong bệnh viện. Không có tiền, không phẫu thuật được, nó sẽ chết mất!” Lưu Tử Vân lạnh lùng nói "Vậy thì đi bệnh viện đi, còn ở đây làm gì nữa? Đừng làm ảnh hưởng tới không khí bữa tiệc của gia đình chúng tôi!" "Mẹ, mẹ đừng nói nữa! Chúng ta về nhà thôi, con sẽ nghĩ cách", Lý Tuyết rốt cuộc cũng không chịu được nữa, bước nhanh đến chỗ của Bạch Diệc Phi. Ông nội chẳng muốn để ý tới Bạch Diệc Phi nữa, tức giận xoay người rời khỏi đại sảnh. Lý Phàm nhìn gia đình Lý Tuyết với vẻ giễu cợt "Em họ, hôm nay ông chồng tốt đẹp của em thật làm cả nhà xấu hổ. Nhưng với tình hình hiện tại của em, muốn bỏ ra 300 ngàn tệ e rằng cũng rất khó phải không? Có cần người anh họ này của em giúp đỡ không?" Bạch Diệc Phi nghe vậy rất cảm kích, không ngờ người anh họ ngày thường coi thường mình như vậy, hôm nay lại đồng ý ra tay giúp đỡ. Chẳng đợi Bạch Diệc Phi nói cảm ơn, gã ta đã nói tiếp "Chỉ cần Bạch Diệc Phi quỳ xuống khấu đầu 3 cái ở trước mặt mọi người thì anh sẽ cho mượn!" “Lý Phàm, anh đừng có quá đáng!”, Lý Tuyết tức giận nói. Trong mắt Lý Tuyết, cho dù Bạch Diệc Phi có vô dụng đến đâu thì cũng là chồng cô, người khác không được phép xúc phạm anh quá đáng. Chỉ là, Lý Phàm nói không sai, hiện tại công ty cô đang gặp khó khăn, làm ăn hầu như đều thua lỗ, thực sự không thể có 300 ngàn tệ. Trước kia Lý Phàm và Lý Tuyết từng có khúc mắc, không ngờ gã ta lại thù dai đến tận bây giờ. “Lý Tuyết, đừng có thấy người ta tốt bụng lại được đà lấn tới”, Lý Phàm bình tĩnh nói. "Được rồi, anh không cần nói nữa, Bạch Diệc Phi, chúng ta đi thôi". “Anh không đi được, không có tiền phẫu thuật, em gái anh phải làm sao?”, Bạch Diệc Phi hai tay nắm chặt tóc, chậm rãi đi về phía Lý Phàm, bộ dạng như sắp quỳ xuống. "Đủ rồi!" Lúc này, một vị trưởng bối nhà họ Lý đi ra, nói "Còn thấy chưa đủ xấu hổ sao? Người nhà hôm nay đều ở đây, Lý Phàm cháu cũng đừng quá đáng quá. Hơn nữa, đầu gối của loại người như Bạch Diệc Phi cũng không đáng 300 ngàn tệ". Lý Phàm nghe xong khóe miệng cong lên, lấy điện thoại di động ra "Được rồi, Bạch Diệc Phi, tôi có thể cho anh mượn tiền, nhưng tiền lãi mỗi tuần là 300 ngàn tệ, nếu không trả được trong một tuần thì sang tuần thứ hai sẽ là 600 ngàn tệ, anh đồng ý không?" "Không được, trả lãi thế này đắt quá!" Lý Tuyết lập tức phản đối. “Tôi đồng ý!”, bất chấp sự phản đối của Lý Tuyết, Bạch Diệc Phi nhanh chóng đồng ý. "Được, mọi người đã nghe thấy rồi đấy, làm chứng cho tôi nhé, hy vọng gia đình em họ sẽ không quỵt tiền vay nợ”, Lý Phàm nói xong cười hả hê, sau đó chuyển tiền cho Bạch Diệc Phi. Bạch Diệc Phi nhận tiền rồi nhanh chóng rời khỏi đại sảnh. Một giờ sau, khi Bạch Diệc Phi vội vàng đến bệnh viện, y tá mới nói cho anh biết Bạch Diệc Linh đang trải qua ca phẫu thuật, hơn nữa đích thân trưởng khoa phụ trách ca mổ và các chuyên gia hàng đầu của bệnh viện đã chăm sóc cho cô. “Cô y tá, tôi muốn hỏi, rốt cuộc là ai đã thay tôi trả tiền phẫu thuật?”, Bạch Diệc Phi cảm thấy thật khó hiểu. Vừa dứt lời, một giọng nói trầm ấm truyền đến "Không cần hỏi cô ấy nữa, là ta!" Bạch Diệc Phi nghe tiếng liền xoay mình lại thì thấy một người đàn ông có năm sáu vệ sĩ theo sau đang bước nhanh tới chỗ mình. “Ở đây không tiện nói chuyện, đi cùng ta nào!”, người đàn ông vỗ vai Bạch Diệc Phi, dẫn anh đến cửa phòng phẫu thuật. Các vệ sĩ được chia thành hai nhóm bảo vệ ở hành lang để ngăn không cho bất kì ai làm phiền cuộc nói chuyện giữa người đàn ông và Bạch Diệc Phi. “Xin hỏi ông rốt cuộc là ai?”, Bạch Diệc Phi hỏi, giọng nói có chút run rẩy. Anh biết rất rõ người đàn ông trước mặt nhất định không phải người tầm thường. “Phàm nhi, ta là bố của con và Linh Nhi!”, người đàn ông nói với giọng phấn khích, hai tay ấn vào vai Bạch Diệc Phi nói “Ta là Bạch Vân Bằng!” Vừa nghe lời người đàn ông trước mặt nói, Bạch Diệc Phi lộ rõ sự sửng sốt! Một lúc lâu sau, Bạch Diệc Phi mới lấy lại bình tĩnh, hỏi một cách nghi ngờ "Thưa ông, chắc ông nhận nhầm người rồi, tôi có bố mẹ". Bạch Vân Bằng ân cần nhìn Bạch Diệc Phi "Ta biết có thể con sẽ không tin, đây là biên bản xét nghiệm ADN của bố và Linh Nhi, còn đây là một vài bức ảnh các con từ khi còn quấn khăn, đặc biệt là vết bớt trên lưng. Lúc nhỏ đưa các con rời xa, là do ta có nỗi khổ riêng". Nhìn những tài liệu mà Bạch Vân Bằng đưa, trong lòng Bạch Diệc Phi vô cùng kinh ngạc, bởi vì anh chắc chắn đứa bé trong bức ảnh trên tay là anh, có cả em gái của anh, và người đang ôm họ là người đàn ông trước mặt anh tự nhận là Bạch Vân Bằng. Sau đó, Bạch Vân Bằng lấy ra một thẻ ngân hàng màu tím sẫm. "Phàm Nhi, đây là thẻ hạng đế vương, ở Hoa Hạ này chỉ có 20 cái. Hôm nay bố tặng nó cho con. Trong thẻ này có ba trăm triệu". Tiếp đó, Bạch Vân Bằng lấy ra một chiếc nhẫn khác đeo vào ngón giữa của Bạch Diệc Phi "Chỉ với chiếc nhẫn này, con có thể rút một tỷ từ bất kỳ ngân hàng nào ở Hoa Hạ, coi như ta bù đắp cho con”. Đầu tiên là ba trăm triệu, bây giờ lại thêm một tỷ? Nếu là người khác, Bạch Diệc Phi nhất định sẽ không tin, nhưng anh cũng không biết tại sao, những lời này nếu từ miệng Bạch Vân Bằng nói ra chẳng làm người khác có lấy một chút nghi ngờ. Bạch Vân Bằng đưa cho Bạch Diệc Phi một tấm danh thiếp "Đây là số điện thoại của ta. Lần này vết thương của Linh Nhi rất nghiêm trọng, ta sợ điều trị ở bệnh viện này sẽ để lại di chứng, nên một khi tình trạng của con bé ổn định hơn, ta sẽ sẽ đến đón con bé". Bạch Diệc Phi không từ chối lời đề nghị của Bạch Vân Bằng, bởi nếu Diệc Linh sau tai nạn để lại di chứng gì, anh sẽ hối hận cả đời. Nửa giờ sau, cửa phòng phẫu thuật chậm rãi mở ra, Bạch Diệc Linh toàn thân quấn đầy băng trắng. Bạch Vân Bằng vừa nhìn thấy liền đau lòng khôn xiết, xua xua tay, vệ sĩ bên cạnh liền gật đầu rồi gọi điện thoại, sau đó một chiếc xe y tế chạy tới, đón Bạch Diệc Linh đi. Nhìn thấy cảnh này, hòn đá nặng trĩu trong lòng Bạch Diệc Phi cuối cùng nhẹ đi phần nào! Vỗ vỗ vai Bạch Diệc Phi, Bạch Vân Bằng nhìn anh bằng ánh mắt đầy tâm tư, sau đó quay người rời đi. Bạch Diệc Phi sờ chiếc thẻ trong túi, bắt taxi đến ngân hàng! Mặc dù Bạch Vân Bằng không có vẻ gì là đang nói đùa, nhưng Bạch Diệc Phi vẫn muốn kiểm tra xem có phải thật không. Mười phút sau, Bạch Diệc Phi mặt mày trắng bệch bước ra khỏi ngân hàng. Bạch Diệc Phi lúc này mới cảm thấy chân như không đứng vững nữa, nguyên nhân rất đơn giản, trong thẻ này thật sự có 300 triệu! Khó khăn lắm mới về đến nhà, Bạch Diệc Phi vừa vào đến cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ trong nhà. "Con ơi là con, con có bị ngốc không? Hôm nay tên rác rưởi kia đã làm mất mặt nhà ta lắm rồi, giờ con còn định bán nhà vì nó nữa sao?", Lưu Tử Vân phẫn nộ gầm lên. Mời các bạn mượn đọc sách Một Bước Lên Tiên của tác giả Mai Bát Gia. Lý Tuyết gật đầu “Được”.Giờ phút này, trong lòng Lý Tuyết không còn bình tĩnh nổi nữa, bởi vì người ấy đã tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong lòng khi quay về biệt thự, Lý Tuyết vừa nghỉ ngơi được một lát thì lại phải đến công ty bàn chuyện dự vừa đi khỏi, Bạch Diệc Phi liền nhận được tin nhắn của anh Đao “Đã giải quyết gọn ghẽ”.Bạch Diệc Phi cười cười, lập tức chuyển khoản “Đã thanh toán xong 500 ngàn còn lại”.“OK”, anh Đao nhắn Diệc Phi cất di động đi, anh biết anh Đao sống nhờ cái nghề này. Thật ra đối với người bình thường mà nói, họ không tiện dính líu gì với kiểu người như anh Đao, nhưng anh thì giờ anh có tập đoàn Hầu Tước, nhiều lúc có việc cũng không tiện xuất đầu lộ diện, hơn nữa muốn nắm bắt thông tin cũng cần phải có đường riêng nhanh nhạy, làm thế này cũng thuận tiện Diệc Phi ngồi một lát, lại nghĩ đến chiếc xe mà trước đó Long Linh Linh đã đặt, hôm nay nên đi lấy cửa hàng 4S, Bạch Diệc Phi vừa đi vào đã bị chặn ngay cửa “Ôi chà, chờ chút đã, nói anh đấy? Anh làm gì thế hả? Ra ngoài, ra ngoài ngay!”Người kia là một người đàn ông dáng dấp cao gầy, khoảng chừng hai mươi tuổi, có lẽ là sinh viên vừa tốt nghiệp đại học không lâu, anh ta nhìn Bạch Diệc Phi bằng ánh mắt khinh khỉnh.“Tôi đến lấy xe”, Bạch Diệc Phi thản nhiên nói.“Lấy xe, anh á?”, người kia lộ rõ vẻ không tin “Tôi làm ở đây một thời gian rồi, hễ ai đến mua xe đều mặc trang phục hàng hiệu. Anh nhìn lại nhìn đi, mặc gì thế kia? Hàng vỉa hè à?”“Được rồi, biết anh muốn mở mang tầm mắt về xe sang, kiểu như anh tôi gặp nhiều lắm rồi, nhưng tôi cũng phải nhắc nhở anh một câu, đây không phải nơi anh có thể tới đâu, mau đi đi! Đừng lãng phí thời gian của chính mình”.Giọng điệu nói chuyện của người này cứ như đang bố thí cho Bạch Diệc Phi vậy, cậu ta đặt mình ở vị trí cao hơn người Diệc Phi cười, không mặc đồ hiệu tức là không có tiền? Logic gì vậy trời?“Tôi cũng không muốn lãng phí thời gian với cậu, tôi đến lấy xe, mời cậu tránh ra”, Bạch Diệc Phi không muốn so đo với người cậu ta lại cứ không buông tha cho Bạch Diệc Phi.“Ấy chà, sao nói mãi mà anh cứ bỏ ngoài tai thế nhỉ? Đã bảo đây không phải nơi anh có thể tới được kia mà!”Bạch Diệc Phi cạn lời “Cửa hàng này do cậu làm chủ chắc, cậu bảo thế nào thì tôi phải nghe thế ấy à?”“Tôi…”, người kia bị chẹn ngang họng, quả thật cậu ta không phải ông chủ, mà chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi kiện của gia đình cậu ta không tốt, sau khi tốt nghiệp khó khăn lắm mới tìm được một công việc được trích phần trăm cao như thế, lại còn thường xuyên được nhìn thấy những người mang danh giàu có, tất nhiên cậu ta cũng cho rằng mình hơn hẳn người khác một Diệc Phi lắc đầu, không muốn để ý tới cậu ta mà chỉ sải bước đi thẳng vào kia sững sờ trong chốc lát mới phát hiện ra, sau đó lập tức hô to “Ơ này này này, đã bảo anh đừng vào trong cơ mà, anh điếc đấy à?”Bởi vì câu nói này mà phần lớn mọi người trong cửa hàng đều chú ý đến lúc quản lý đi ra, thấy cảnh này, lập tức lạnh mặt “Làm gì thế? Ầm ĩ mãi!”Người kia lập tức nói với quản lý “Quản lý Vương, em thấy người này muốn mượn cớ mua xe để đến nơi này nhìn ngó lung tung. Em định đuổi anh ta ra ngoài, thế mà anh ta lại tự mình chạy vào trước”.Quản lý quay đầu nhìn Bạch Diệc Phi, Bạch Diệc Phi cũng nhìn thẳng anh ta, chợt nghĩ đối phương dù gì cũng là quản lý, chắc hẳn sẽ không phải người nịnh Bạch Diệc Phi đã đánh giá thấp những kẻ nịnh hót này rồi.“Cậu! Làm cái gì đấy. Mau ra ngoài ngay”, quản lý Vương vóc người lùn tịt, béo núc, đống thịt trên mặt lại càng khiến đôi mắt anh ta nhỏ trai cao gầy thấy vậy liền nói “Đã nghe thấy chưa? Còn không mau ra ngoài đi!”Quản lý kia cố trừng đôi mắt nhỏ tí hin “Cậu này, chỗ này là cửa hàng 4S, không phải ai cũng vào được đâu. Tôi biết thanh niên bây giờ đều thích xe sang gái xinh, nhưng mà cũng cần phải có tiền, đúng không?”Bạch Diệc Phi nhướn mày nhìn bọn họ “Thật sự muốn bảo tôi đi?”“Không thì sao?”, chàng trai cao gầy bày ra vẻ mặt vênh váo tự lý nhìn Bạch Diệc Phi, anh ta đã từng gặp quá nhiều loại người ăn mặc nghèo xác nghèo xơ đến cửa hàng 4S rồi, thế nên liền không khách khí nói “Đừng làm chậm trễ việc làm ăn của bọn tôi, đi nhanh đi!”Bạch Diệc Phi gật đầu “Được, tôi đi, nhưng lát nữa anh đừng hối hận!”Quản lý và chàng trai cao gầy đều bày ra vẻ mặt khinh thường.“Hừ! Nếu tôi hối hận thì tôi sẽ gọi anh là bố, ba lần luôn!”Bạch Diệc Phi khẽ cười một tiếng, quay người rời lý và thanh niên cao gầy thấy vậy bèn cười, quản lý còn nói “Về sau phải ngăn mấy người như thế lại, tuyệt đối đừng cho vào!”Bạch Diệc Phi ra khỏi cửa hàng liền gọi điện cho Long Linh Linh “Tôi đến lấy xe, nhưng bọn họ ngăn không cho tôi vào, cô gọi tổng giám đốc của bọn họ ra đi”.Long Linh Linh im lặng giây lát, người ta ngăn không cho anh vào là điều quá bình thường luôn đấy! Có ai từng gặp vị chủ tịch nào mặc hàng vỉa hè chưa hả?Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi mặc bộ vest màu đen đi ra, sau khi nhìn thấy Bạch Diệc Phi còn tỏ ra không dám tin “Anh là tổng giám đốc Bạch Diệc Phi?”Bạch Diệc Phi nhìn vị giám đốc kia, gật đầu “Ừm”.Giám đốc Diệp cạn lời, vị tổng giám đốc này quả đúng là khác người, anh ta vừa ra ngoài đã bị người khác châm chọc, thế mà lại còn ăn mặc thành cái kiểu này, chẳng lẽ anh có đam mê nào đó đặc biệt ư?Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng giám đốc Diệp vẫn cười híp mắt nói “Chào anh, tôi là tổng giám đốc của cửa hàng 4S, mời giám đốc Bạch vào trong”.Còn quản lý Vương và thanh niên cao gầy đứng đằng sau giám đốc Diệp thấy vậy lập tức trợn tròn rồi giám đốc Diệp vội vàng đi ra nói là muốn nghênh đón một nhân vật lớn nên bọn họ cũng đi theo ra, không ngờ nhân vật lớn kia lại là người vừa mới bị bọn họ đuổi ra ngoài!Bạch Diệc Phi nhìn quản lý Vương và chàng trai cao gầy, nói “Vừa mới đuổi tôi ra ngoài, giờ lại mời tôi vào, chơi tôi đấy hả?”Giám đốc Diệp lập tức đổ mồ hôi hột, quản lý Vương và chàng trai cao gầy lại càng cảm thấy gay go.“Hai người các cậu, còn không mau xin lỗi giám đốc Bạch đi!”, giám đốc Diệp thật sự hận không thể cho hai kẻ kia mỗi người một cái bạt trai cao gầy và giám đốc Vương nơm nớp lo sợ nhìn Bạch Diệc Phi trước mặt.“Giám đốc Bạch, thật xin lỗi, là tôi có mắt như mù…”“Giám đốc Bạch, thật xin lỗi…”Bạch Diệc Phi nhìn hai người kia, chỉ thản nhiên hỏi “Hối hận không?”Dứt lời, sắc mặt hai người kia cứng đốc Diệp nhìn họ bằng ánh mắt khó hiểu, thoáng chốc không biết nên nói gì cho phải, tốt hơn hết vẫn là giữ im lặng Diệc Phi lại chỉ thản nhiên nói “Vừa mới nói xong mà, giờ đã quên rồi à?”“Chuyện này…”Hai người họ cảm thấy thật gian nan, vừa nãy còn cười nhạo người ta, đuổi người ta ra ngoài, giờ lại phải gọi người ta là bố’ ư?”Giám đốc Diệc thấy vậy bèn nói “Vừa nãy nói gì hả? Nếu như nói gì sai thì mau nhận lỗi với giám đốc Bạch đi!”Bạch Diệc Phi cười một tiếng, hững hờ nói “Vừa nãy bọn họ mới nói, nếu hối hận về việc đuổi tôi ra ngoài thì sẽ gọi tôi ba tiếng bố’!”Giám đốc Diệp thật sự cạn mẹ nó lời luôn!Hai cái đứa đần độn!Quản lý Vương và chàng trai cao gầy cúi đầu, cứ như muốn tìm một lỗ nẻ để chui Diệc Phi lẳng lặng nhìn hai người kia, nói “Gọi bố! Tôi ở đây này, gọi xong rồi tôi mới lấy xe”.Chàng trai cao gầy nhìn quản lý Vương, đôi mắt nhỏ của quản lý Vương như nhắm tịt lại không thấy đâu nữa “Thật, thật sự phải gọi ư?”“Không thì sao?”, Bạch Diệc Phi cũng không phải loại dễ bị người ta đè đầu cưỡi cổ như trước đốc Diệp không nói gì, dù sao chuyện này cũng là lỗi sai của bọn họ, hơn nữa người ta còn là tổng giám đốc của tập đoàn Hầu Tước, không đắc tội được đâu! Nếu không dỗ dành được anh ta, có lẽ vụ làm ăn giữa bọn họ sẽ thất bại luôn, nói không chừng sau này cũng khỏi cần hợp tác nữa!Quản lý Vương thấy thế, biết ngay là không thể chọc nổi vào Bạch Diệc Phi, bèn nhỏ giọng gọi “Bố, bố, bố”.Chàng trai cao gầy thấy quản lý Vương đã gọi rồi, nên cũng cất tiếng gọi khi gọi xong, giám đốc Vương và chàng trai cao gầy gần như cúi gằm mặt, gương mặt đỏ Diệc Phi nghe xong cảm thấy hài lòng, phải cho những người có mắt không tròng kia một bài học, rảnh rang quá lại đi coi thường người khác, cũng không xem rốt cuộc mình có thân phận thế đốc Diệp thấy vậy liền cười “Giám đốc Bạch, chúng ta cùng vào trong thôi, đã chuẩn bị sẵn xe cho anh rồi”.Bạch Diệc Phi ừ’ một tiếng, vừa đi vào vừa nói với hai người kia “Làm người thì phải biết điểm dừng, biết đâu người mà anh coi thường lại lợi hại gấp trăm gấp ngàn lần anh”. Lúc này, tên cảnh sát bắt bọn họ bước vào, tuy hắn mặc cảnh phục nhưng cũng không ngăn nổi khí chất bỉ ổi trên người, cộng thêm cái đầu trọc lốc, lại càng lộ rõ vẻ hèn hạ.“Còn muốn ra ngoài sao? Cậu nằm mơ đấy à”Bạch Diệc Phi híp mắt “Vì sao không thể ra ngoài? Chúng tôi cũng đâu phạm pháp giết người gì!”“Đánh người ta tàn phế mà còn kêu không phạm pháp?”, tên cảnh sát đầu trọc gắt Lâu tức giận nói “Chúng tôi vốn không hề đánh nhau, mà cho dù có đi chăng nữa thì anh cũng không thể nào nhốt chúng tôi cả đời được!”“Đã vào đây rồi thì ai cũng phải nghe lời tôi hết, ai quan tâm cậu đánh nhau hay không làm gì?”, cảnh sát đầu trọc đắc ý Diệc Phi và Vương Lâu nghe vậy thì liếc nhau, bây giờ họ cũng coi như hiểu rõ rồi, chắc chắn có người cố ý muốn chỉnh anh!“Là ai bảo anh làm như vậy?”, Bạch Diệc Phi sát đầu trọc hừ một tiếng “Sốt ruột cái gì chứ? Ngày mai là biết thôi, hơn nữa, tôi nghĩ ngày mai gặp rồi thì cậu sẽ rất vui mừng”.Ngày mai?Bạch Diệc Phi không nói nữa, ngày mai thì ngày mai, trái lại anh cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc là kẻ nào muốn gây sự với anh!Cảnh sát liếc nhìn hai người họ, trông cũng thành thật ra phết, vì vậy liền đắc ý đi ra ngoài. Ngày mai, đó cũng không phải chuyện nhỏ, đến lúc đó hắn sẽ lại thừa dịp dọa dẫm một trận, khà khà!Vừa ra khỏi phòng thẩm vấn, cảnh sát đầu trọc nhận được điện thoại của cục trưởng “Cục trưởng, ông tìm tôi?”“Đến phòng làm việc của tôi một chuyến”, giọng nói của cục trưởng rất bình thản, hắn không nghe ra được điều gì nên thong dong đi đến văn nơi, hắn cười nói với cục trưởng “Cục trưởng!”.Cục trưởng Triệu nhìn thấy cảnh sát đầu trọc, vẫn rất bình thản hỏi một câu “Có phải hôm nay cậu bắt người không?”“Vâng, chỉ là một vài kẻ đánh lộn với nhau thôi ạ!”Cục trưởng Triệu nhìn hắn “Một số? Cụ thể là mấy người?”“Hả...”, cảnh sát đầu trọc ngây trưởng Triệu thấy vậy, đột nhiên vỗ bàn rầm’ một tiếng, làm hắn bị dọa sợ giật nảy mình.“Người đâu!”Chỉ mấy giây sau, hai cảnh sát khác đi vào “Cục trưởng!”Cảnh sát đầu trọc nhìn cục trưởng bằng ánh mắt ngỡ trưởng tức giận nói “Gỡ quân hàm của cậu ta xuống, nhốt vào phòng thẩm vấn!”“Vâng!”, hai cảnh sát bước đến, một người đè hắn lại, còn một người gỡ quân sát đầu trọc trợn to hai mắt “Cục trưởng, cục trưởng, tôi có làm gì sai đâu? Vì sao muốn gỡ quân hàm của tôi?”“Không làm cái gì?”, cục trưởng Triệu phẫn nộ nói “Cậu còn nói cậu không làm cái gì? Bắt hai người vô tội về thì cũng thôi đi, nhưng cậu là một người cảnh sát phục vụ nhân dân, đã không hoàn thành trách nhiệm mà còn bởi vì một chút lợi ích nho nhỏ mà bắt người linh tinh. Lương tâm của cậu bị chó gặm mất rồi hả? Cậu căn bản không xứng làm cảnh sát!”Cảnh sát đầu trọc sợ hãi run rẩy, sao cục trưởng lại biết những chuyện này?Cục trưởng Triệu hừ lạnh nói “Còng tay cậu ta lại cho tôi!”Hai người kia nghe vậy, sau khi gỡ quân hàm xuống, lập tức lấy còng tay ra thi hành mệnh lệnh.“Cục trưởng Triệu, ông nghe tôi nói, tôi không phải...”, cảnh sát đầu trọc luống cuống muốn giải trưởng Triệu lại giận dữ gầm lên “Cậu câm miệng ngay cho tôi! Thân là một cảnh sát mà chẳng hề có chút tính tự giác nào của cảnh sát, lại còn ngụy biện!”Dứt lời, cục trưởng cũng không cho hắn có cơ hội nói chuyện, dứt khoát để người dẫn chốc lát sau, cảnh sát đầu trọc xuất hiện trong phòng thẩm Diệc Phi và Vương Lâu thấy vậy thì vui lắm.“Đây không phải là chú cảnh sát à? Sao cũng vào đây rồi?”, Bạch Diệc Phi trêu Lâu hùa theo “Nói không chừng là đến để trải nghiệm cuộc sống đó?”Cảnh sát đầu trọc cảm thấy bị sỉ nhục, phẫn nộ nói “Nhốt con mẹ bọn mày! Ông đây sẽ lập tức được thả thôi!”“Ồ, vậy anh có bản lĩnh thì bây giờ ra ngoài đi?”, Bạch Diệc Phi cười sát đầu trọc nghe vậy, mặt chợt đỏ bừng “Bọn mày cứ chờ đó cho tao, cho dù hôm nay tao không ra được, sớm muộn gì tao cũng sẽ được thả thôi, trái lại là bọn mày đấy, bọn mày cứ đợi bị tàn phế đi!”Vừa rồi cục trưởng rất tức giận, nhưng dù nói thế nào thì vẫn còn tình cảm ở đó, cùng lắm là hắn bị giáng cấp mà thôi, đến lúc đó vẫn sẽ được thả ra! Hắn tự cho là Diệc Phi nheo mắt “Nói như vậy anh Đao và anh đều do người kia tìm đến?”“Hừ! Mày đắc tội với người không nên đắc tội! Đáng chết!”, cảnh sát đầu trọc hừ mới nói xong, cửa phòng thẩm vấn mở ra.“Cũng không biết là ai đắc tội với người không nên đắc tội đâu!”Cảnh sát đầu trọc nhìn qua, kinh ngạc nói “Tần Hoa? Anh đến để thả tôi ra sao?”Tần Hoa liếc nhìn hắn, lại liếc nhìn Bạch Diệc Phi và Vương Lâu.“Cục trưởng rất tức giận, anh nhận hối lộ, bắt người lung tung, cố tình vi phạm quy định, anh cứ ngoan ngoãn đợi ở đó đi!”“Chào hai cậu, là người bên phía chúng tôi có lỗi, chúng tôi vô cùng áy náy, hai cậu có yêu cầu gì có thể nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ khiến hai cậu hài lòng”.Cảnh sát đầu trọc không thể tin nổi trừng to mắt “Anh nói cái gì?”Thái độ của Tần Hoa đối với hai bên khác hẳn nhau, làm cho cảnh sát đầu trọc hoảng hốt và không tin nổi “Có phải anh nhầm rồi không? Vì đánh nhau nên bọn họ mới bị bắt vào đây đó!”“Anh im miệng đi!”, Tần Hoa trừng mắt nhìn hắn nói “Anh cho rằng cục trưởng không biết những chuyện anh làm à? Anh có biết anh bắt phải người nào rồi không hả?”“Ai?”, cảnh sát đầu trọc vô thức hỏi một Hoa hừ lạnh “Người ta là người của tập đoàn Hầu Tước, trong đầu anh là óc heo à? Thế mà cũng dám bắt!”Vương Lâu ở bên cạnh khiếp sợ nhìn Bạch Diệc Phi “Cậu là người của tập đoàn Hầu Tước?”Bạch Diệc Phi chỉ cười không sát đầu trọc lại vô cùng sửng biết rõ tập đoàn Hầu Tước lớn mạnh đến mức nào, nhưng chẳng phải Lý Phàm nói Bạch Diệc Phi chỉ là một thằng nhà quê nghèo sao? Từ bao giờ lại trở thành người của tập đoàn Hầu Tước rồi?“Tần Hoa, anh chắc chắn không nhầm chứ, hắn không phải là một thằng nhà quê sao?”Tần Hoa cười xùy “Nhà quê thì sao chứ? Nhà quê thì không thể làm việc trong tập đoàn Hầu Tước à?”Cảnh sát đầu trọc hoàn toàn cạn Hoa lại nói với Bạch Diệc Phi và Vương Lâu “Hai cậu, bây giờ các cậu có thể đi ra rồi, nào, mời đi bên này”....Lý Tuyết đang lo lắng nghĩ cách, lúc định ra cửa thì có khách đến nhà.“Sao anh lại đến đây?”Liễu Chiêu Phong nhìn Lý Tuyết mở cửa, mỉm cười nói “Anh nhận lời mời của bác gái, đến nhà ngồi một lát”.Lưu Tử Vân nghe thấy tiếng nói, lập tức cười cười đi đến “Chiêu Phong đến đấy à, mau vào nhà ngồi, đừng đứng đó mãi thế”.Lý Tuyết thấy vậy liền nhường đường rồi dợm bước ra ngoài, Liễu Chiêu Phong giữ lấy tay cô “Tuyết Nhi, anh vừa đến mà em lại đi ngay à!”Lưu Tử Vân lườm Lý Tuyết “Còn không mau quay lại đây? Con ra ngoài làm gì? Cậu ta ngồi tù thì cứ để cậu ta ngồi đó, mắc mớ gì đến con?”“Ngồi tù? Xảy ra chuyện gì sao?” Liễu Chiêu Phong quan tâm hỏi Tử Vân hừ một tiếng “Còn chẳng phải Bạch Diệc Phi kia sao, không có chuyện gì đi đánh nhau với người khác, bị giam vào cục cảnh sát rồi!”Liễu Chiêu Phong kinh ngạc, đồng thời cũng cảm thấy đây là một cơ hội tốt “Tuyết Nhi, cần anh giúp gì không? Hay là để anh thử nhờ người quen giúp xem sao?”Lý Tuyết nghe vậy thì ngẩn ra, sau đó hai mắt phát sáng “Anh thật sự có thể giúp tôi cứu anh ấy ra ư?”“Ừ, tìm một số mối quen biết, chắc hẳn là được, chẳng qua có chút phiền phức thôi”, Liễu Chiêu Phong lộ vẻ khó Tử Vân ở bên cạnh thấy vậy, kéo Liễu Chiêu Phong vào trong phòng khách “Để ý đồ vô dụng đó làm gì? Cứ để cậu ta ở trong tù đi, đỡ phải đi ra ngoài, chướng mắt”.Lý Tuyết nhìn Lưu Tử Vân “Mẹ! Diệc Phi không hề đánh nhau!”“Ai để ý cậu ta có đánh nhau thật hay không? Dù sao cũng vào tù rồi!”, Lưu Tử Vân lẩm Chiêu Phong lập tức nói “Tuyết Nhi đừng lo lắng, bây giờ anh sẽ nghĩ cách”.Lý Tuyết thấy vậy thì cắn môi, nói thật, cô cũng không muốn để cho Liễu Chiêu Phong giúp đỡ, cũng không muốn nợ ơn gã, nhưng ngoài Liễu Chiêu Phong, cô thật sự không thể nghĩ ra có thể nhờ ai giúp cùng Lý Tuyết không thể không gật đầu nói “Được, cảm ơn anh”.Liễu Chiêu Phong nghe vậy thì nở nụ cười “Đừng khách khí, đúng lúc anh cũng có việc cần em giúp, phải xem em có đồng ý hay không đã”.

một bước lên tiên