Cũng trong livestream tối ngày 22/5, bà Nguyễn Phương Hằng cho biết mình đã mơ thấy cuộc nói chuyện giữa nghệ sĩ Hoài Linh và một nam ca sĩ nổi tiếng. Nội dung cuộc nói chuyện này có đề cấp đến số tiền hơn 14 tỷ đồng là tiền cộng đồng ủng hộ miền Trung hồi năm ngoái.
Ai Cũng Là Nghệ Sĩ. admin 13/05/2021 211. Tác giả: Austin KleonNgười dịch: Kim DiệuNhà xuất bản: Nxb Lao động - Xã hộiNhà phạt hành: Sách Knhị Tâm. Bạn đang xem: Ai cũng là nghệ sĩ. So sánh giá.
Nghệ sĩ Chí Tâm: "Vợ đối với tôi rất tốt, luôn đồng hành cùng tôi". "Ở thời của tôi, mẹ chồng và nàng dâu hay em chồng và chị dâu khắc nghiệt vô cùng. Bởi vậy mới có câu "giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng". Nhưng tôi lại may mắn có chồng làm cùng nghề nên
Ai Cũng Là Nghệ Sĩ. admin 09/07/2022. bài Trước Đó : Bài tiếp theo : SÁCH TÂM LÝ - KỸ NĂNG - TÔN GIÁO - TÂM LINH (PDF TỔNG HỢP) Bạn
Đưa con tới thăm khám tại bệnh viện khi thấy bé thường xuyên kêu đau đầu, ngạt mũi chị Hương té ngửa khi bác sĩ kết luận bé bị viêm xoang. Từ trước đến giờ, chị chưa từng nghĩ trẻ con cũng bị viêm xoang.
Hồng Vân cũng là bầu sô của Sân khấu kịch Phú Nhuận tại thành phố Hồ Chí Minh. Năm 2012, chị được công nhận là Nghệ sĩ Nhân dân. Chị là Đại biểu Hội đồng nhân dân TP. Hồ Chí Minh (nhiệm kì 2012-2016).
Ai Cũng Là Nghệ Sĩ - 10 Chiêu Sáng Tạo Chưa Ai Từng Hé Lộ Cho BạnCuốn sách gồm 10 bí kíp sáng tạo được tác giả đúc kết sau hơn chục năm lăn lộn với công việc sáng tạo của mình, rồi phát hiện ra rằng những bí kíp này không chỉ dành cho những người mang danh "nghệ sĩ" mà dành cho tất cả mọi người, "cho dù
Cuốn sách Ai cũng là nghệ sĩ của tác giả Austin Kleon sẽ đưa ra 10 chiêu sáng tạo chưa ai từng hé lộ cho bạn. Cuốn sách gồm 10 bí kíp sáng tạo được tác giả đúc kết sau hơn chục năm lăn lộn với công việc sáng tạo của mình, rồi phát hiện ra rằng những bí kíp này
.
‹ › Thiết lập Cỡ chữ LớnChuẩnNhỏ Khoảng cách dòng TăngChuẩnGiảm Chế độ TrắngĐenSepiaHồngXanhTímNgọc
Ý kiếnThời sự Thứ sáu, 18/12/2020, 1018 GMT+7 Ngày nay, ở ta, ai cũng có thể trở thành nghệ sĩ, bao gồm cả những người không hiểu và không đóng góp được gì giá trị cho nghệ thuật. Câu "xướng ca vô loài" không phải ngẫu nhiên mà có ở thời phong kiến. Không phải là người ta có định kiến gì với nghề này mà họ có định kiến về nếp sống của những người hành nghề này. Quan niệm Nho giáo xưa, phụ nữ chưa chồng phải "khuê môn bất xuất". Một đoàn hát nhiều người, cả nam, cả nữ, lưu diễn khắp nơi, sống chung lộn xộn với nhau, sớm muộn gì cũng "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".Bỏ qua chuyện quá khứ, ngày nay, không phải ai hoạt động nghệ thuật cũng được gọi là "nghệ sĩ". Nghệ sĩ là người tạo ra sản phẩm nghệ thuật bằng phong cách riêng, không "đụng hàng" với nghệ sĩ khác. Ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên, nhạc công, vũ công, soạn giả, biên kịch, đạo diễn... đều là những người hành nghề nghệ thuật nhưng không phải ai cũng là nghệ sĩ. Một bài hát nhiều người hát không hay, riêng ca sĩ đó hát hay, thì đó là một nghệ sĩ. Nhạc sĩ sáng tác ít nhất một ca khúc được nhiều thế hệ người nghe tán thưởng, nhạc sĩ đó là một nghệ sĩ. Một vai diễn trong một vở diễn nào đó, chỉ diễn viên đó mới vào vai thành công, diễn viên đó là một nghệ sĩ...Tuy nhiên, chất lượng nghệ thuật ngày nay đang có nhiều vấn đề vì một lỗi rất sơ đẳng. Diễn viên chỉ lo kiếm tiền mà không chăm sóc, nuôi dưỡng người sáng tác kịch bản. Khán giả trả tiền nuôi diễn viên, diễn viên trả tiền nuôi người sáng tác kịch bản và đạo diễn, nhưng giờ họ tự sáng tác, tự biên tự diễn. Không còn những vở diễn lớn thời lượng hai, ba giờ như xưa nữa, thay vào đó là những vở diễn vụn vặt với lời thoại nhảm nhí, toàn bộ nội dung có thể tóm gọn trong một trang giấy tập học sinh. Tác phẩm "mì ăn liền" như thế có thể tạo ra nghệ thuật gì?Không phải ai cũng có thể sáng tác ra một vở diễn hoàn toàn mới. Thông thường, họ dựa vào một tác phẩm văn học hoặc một sự kiện lịch sử nào đấy để sáng tác. Những tác phẩm có tính châm biếm như "Số đỏ" Vũ Trọng Phụng, "Bốn cái móng giò" Nam Cao, "Thị Mầu lên chùa", "Ngao sò ốc hến" hoàn toàn có thể hiện đại hóa, mang phong cách đương đại thành những vở hài kịch lớn mà không cần phải dựa vào bối cảnh của tác phẩm văn học hóa kịch bản dựng sẵn của nước ngoài không phải là "dịch" sang tiếng nước mình rồi diễn y chang như thế mà là thay đổi nội dung, lời thoại, diễn xuất cho phù hợp văn hóa người Việt. Tác phẩm "Bá tước Monte Cristo" của Alexsandre Duma Pháp được nhiều nước xây dựng kịch bản phim theo văn hóa riêng của họ. Vị bá tước này trong một bộ phim của Nhật là một samurai hoàn toàn mang phong cách Nhật. Cũng người này trong một phim Trung Quốc lại là một cao thủ võ lâm, hoàn toàn mang phong cách Trung Quốc. Còn ta, thuần túy là bê nguyên kịch bản của người ta ra diễn, không có một chút hàm lượng chất xám nào trong đó có thể hiểu, cái gọi là "nghệ sĩ" ở ta đang ngày càng hiếm hoi. Và, với thói quen của nhiều người Việt thích tâng bốc, tung hô lẫn nhau, người ta hoặc là phong tặng bừa bãi hoặc là tự nhận mình là "nghệ sĩ". Có vẻ chúng ta đang lạm phát "nghệ sĩ". Ai cũng có thể là nghệ sĩ, bao gồm cả những người không hiểu gì về nghệ thuật. Xảy ra tình trạng này vì chúng ta đã mất đi những cuộc thi, những giải thưởng tầm quốc gia về các loại hình nghệ thuật khác nhau. Thi sáng tác, thi diễn xuất, thi chỉ đạo nghệ thuật đạo diễn... rất hiếm, cái gì cũng thiếu thì làm sao phân biệt được ai hơn, ai kém? Người chuyên môn đánh giá nghệ thuật, khán giả nhặt "sạn". Phải có những cuộc thi như vậy, chất lượng nghệ thuật mới nâng cao được. Không có thi cử, chúng ta không có fan nghệ thuật đúng nghĩa mà chỉ có fan "cuồng".Không có nghệ thuật, lấy đâu ra nghệ sĩ? Bản thân hai chữ "danh tiếng" đã nằm sẵn trong từ "nghệ sĩ" rồi, cần gì phải tung hô "nghệ sĩ danh tiếng" nữa? Chẳng lẽ có nghệ sĩ nào đó vô danh chẳng ai biết tới? Ngẫm mà buồn.>> Ý kiến không nhất thiết trùng với quan điểm Gửi bài tại đây.
Giới thiệuCuốn sách gồm 10 bí kíp sáng tạo được tác giả đúc kết sau hơn chục năm lăn lộn với công việc sáng tạo của mình, rồi phát hiện ra rằng những bí kíp này không chỉ dành cho những người mang danh “nghệ sĩ” mà dành cho tất cả mọi người, “cho dù bạn là ai, bạn làm ra thứ gì”.Đó là những chiêu rất đơn giản như– Đừng chờ tới lúc biết mình là ai mới bắt đầu;– Hãy viết ra cuốn sách bạn muốn đọc;– Làm tốt việc mình và chia sẻ với mọi người;– …Cuốn sách sẽ mang đến cho bạn đọc không chỉ những mẹo mực đơn thuần mà còn khiến cho mọi người hứng thú hơn với công việc, kết nối tốt hơn với bạn bè, và giảm bớt căng thẳng trong đời sách đã được dịch ra mười lăm thứ tiếng, thu hút hàng triệu độc giả trên thế giới, được coi là bản tuyên ngôn về sáng tạo trong thời đại số, độc giả Việt Nam sẽ thấy mình trong bức tranh toàn cảnh về việc tìm đường đi trong quá trình sáng tạo. Đó là sự đe dọa xâm lấn về thông tin của Internet, sự tiện dụng của công nghệ giết chết tư duy sáng tạo của người nghệ sĩ… Những bí kíp đối phó với vấn đề mang tính toàn cầu này sẽ giúp bạn đọc tìm ra lối đi cho riêng sách cũng truyền đến bạn đọc thông điệp của tác giả Austin Kleon rằng, “Bạn không cần phải là một thiên tài, chỉ cần bạn muốn được là chính mình”, vì vậy cuốn sách này dành cho tất cả chúng thửCHÔM CHỈA NHƯ NGHỆ SĨCách nhìn thế giới như một nghệ sĩMọi nghệ sĩ đều được hỏi một câu, “Anh lấy ý tưởng từ đâu ra thế?” Một nghệ sĩ thành thực sẽ đáp rằng, “Tôi ăn cắp.”Một nghệ sĩ nhìn thế giới ra sao?Trước hết, anh tìm xem có thứ gì đáng chôm, rồi chuyển ngay sang bước kế việc chỉ giản đơn là nhìn thế giới theo cách này, bạn sẽ khỏi phải lo chuyện cái gì “hay” với cái gì là “dở” – chỉ có thứ đáng chôm và thứ chẳng đáng thứ đã bày sẵn để tóm lấy. Nếu hôm nay bạn thấy thứ này chưa đáng chôm, thì rất có thể, ngay ngày mai, hoặc một tuần hay một năm sau nữa, bạn sẽ thấy nó đáng để cuỗm về.“Tác phẩm nghệ thuật duy nhất mà tôi học hỏi là thứ tôi có thể chôm chỉa.”– David Bowie –Không có gì là nguyên thủyNhà văn Jonathan Lethem từng nói, khi mọi người phán rằng thứ gì đó là “nguyên thủy”, thì mười lượt đến chín, chẳng qua vì họ không biết nơi tham khảo, hay những nguồn nguyên thủy có liên một nghệ sĩ giỏi nằm lòng, ấy là chẳng có gì từ trên trời rơi xuống. Mọi tác phẩm sáng tạo đều dựng trên những thứ có trước. Không gì là nguyên thủy hoàn rành rành ngay trong Kinh thánh “Không có gì mới mẻ dưới ánh mặt trời.” Thánh thư 19Có người thấy ý tưởng này thật não lòng, nhưng nó lại khiến tôi ngập tràn hy vọng. Như văn hào Pháp André Gide đã bảo, “Mọi thứ cần nói thì đã nói cả rồi. Nhưng vì chẳng ai chịu nghe, nên mới phải nhắc lại lần nữa.”Nếu thoát khỏi gánh nặng phải độc đáo “trăm phần trăm”, ta có thể thôi tìm cách tạo ra thứ gì đó từ số không, ta có thể nắm bắt những ảnh hưởng, thay vì phải trốn chạy khỏi nó.“Nguyên thủy là chi? Chỉ là trò chôm chỉa chưa lộ tẩy.”– William Ralph Inge –Cây phả hệ ý tưởngÝ tưởng mới chẳng qua là “hổ lốn” hoặc pha trộn của một hay nhiều ý tưởng đã có từ là một mẹo người ta dạy bạn ở trường nghệ thuật. Vẽ hai đường thẳng song song trên tờ giấyCó bao nhiêu đường tất thảy?Có đường thẳng đầu tiên, đường thẳng thứ hai, nhưng còn cả một đường nữa, là âm bản chạy giữa hai đường chưa? 1 + 1 = 3Bố + Mẹ = BạnDi truyềnMột ví dụ hay, chính là di truyền. Bạn có mẹ và có cha. Bạn thừa hưởng các nét từ cả hai người, nhưng tổng số là bạn lại lớn hơn phần cha mẹ gộp lại. Bạn là kết quả hòa trộn giữa cha mẹ bạn và hết thảy tông ti của giống như bạn có cây tộc phả, bạn có cả một cây phả hệ ý tưởng. Bạn không chọn được gia đình, nhưng bạn có thể chọn thầy cô, chọn bạn bè, bạn có thể chọn thứ nhạc mình nghe, chọn những cuốn sách để đọc và chọn những bộ phim muốn xem. Bạn càng có nhiều lựa chọn cho những gì ảnh hưởng tới ra mà nói, bạn là hỗn hợp những gì bạn chọn đưa vào đời mình. Bạn là tổng hòa những gì ảnh hưởng lên bạn. Thi hào người Đức Goethe đã nói, “Ta được nhào nặn và định hình chính bởi những gì ta yêu thích.”“Chúng tôi là những đứa trẻ không cha… vậy nên chúng tôi tìm cha ông mình từ huyền tích, trên đường phố và trong lịch sử. Chúng tôi phải lựa ra và chọn lấy những vị tổ tông, những người khích lệ thế giới mà chúng tôi sẽ dựng nên cho chính mình.”– Jay-Z –Vào rác, ra cũng rácNghệ sĩ là nhà sưu tầm. Không phải kẻ vơ váo, xin bạn nhớ cho, cái khác là đây Kẻ vơ váo thì ôm đồm bừa bãi, còn nghệ sĩ thì lựa chọn hẳn hoi. Họ chỉ sưu tầm những thứ họ thích thật mà một học thuyết kinh tế nói rằng, nếu bạn lấy thu nhập của năm người bạn thân rồi chia trung bình, kết quả là sát sạt với thu nhập của chính nghĩ điều tương tự cũng đúng với nguồn thu ý tưởng của bạn. Bạn sẽ chỉ đạt mức ngang ngửa với những gì bạn chọn bao quanh mình. Khi xưa mẹ tôi vẫn hay bảo, “Vào rác, ra cũng rác.” Hồi đó tôi phải nghĩ nát óc. Nhưng giờ tôi hiểu ý mẹ của bạn là sưu tầm những ý tưởng hay ho. Càng gom được nhiều ý tưởng hay,“Hãy chôm chỉa từ bất cứ nơi nào vang dội cảm hứng hay kích động trí tưởng tượng của anh. Nghiến ngấu những bộ phim cả cũ lẫn mới, âm nhạc, sách vở, những bức họa, tấm ảnh, những bài thơ, những giấc mơ, những chuyện trò bất chợt, công trình kiến trúc, những cây cầu, bảng tên đường, cây cối, áng mây, những khối nước, ánh sáng cùng bóng tối. Hãy chỉ lựa ra để chôm về những gì chạm thẳng tới tâm hồn anh. Nếu làm được vậy, tác phẩm và trò chôm chỉa của anh sẽ chân thực.”– Jim Jarmusch –Trèo lên cây phả hệ của riêng bạnMarcel Duchamp bảo, “Tôi chả tin nghệ thuật. Tôi tin vào nghệ sĩ.” Đây thực ra là cách học rất hay – nếu bạn cứ cố tọng cho hết lịch sử bộ môn nào đấy trong chốc lát, bạn ngộp thở là vào đó, hãy nhai nuốt từng nhà tư tưởng – nào cây viết, nghệ sĩ, nhà hoạt động hay một hình mẫu nào đó – mà bạn thật sự yêu thích. Hãy tìm hiểu tất tần tật về nhà tư tưởng đó. Rồi tiếp tục tìm ra ba người mà nhà tư tưởng ấy yêu mến, lại xem xét đủ điều về họ. Làm đi làm lại như thế càng nhiều càng tốt. Hãy trèo lên cái cây ấy cao hết mức có thể. Một khi đã dựng được cái cây, đã đến lúc bạn bắt đầu nhánh riêng cho coi mình là con cháu của dòng tộc sáng tạo sẽ khiến bạn bớt cô đơn lúc bắt đầu làm ra những thứ của riêng mình. Tôi treo tranh ảnh các nghệ sĩ yêu thích ngay trong xưởng. Họ cứ như những hồn ma thân thiện. Tôi gần như có thể cảm thấy họ thôi thúc tôi tiến lên, mỗi lúc tôi gò lưng trên bàn làm hay ở những vị sư phụ xa xôi hoặc đã quá cố này, là họ không cách nào từ chối bạn học việc. Bạn có thể học bất cứ thứ gì bạn muốn từ họ. Họ đã để sẵn giáo trình trong các tác phẩm của dỗ bản thânĐến trường là một chuyện. Học hành lại là chuyện khác. Hai thứ này không phải lúc nào cũng là một. Bất kể bạn có đến trường hay không, việc của bạn là phải luôn tự bắt mình học hành tử phải luôn tò mò về thế giới bạn đang sống. Tra cứu mọi thứ. Truy tầm mọi nguồn tham khảo. Đào sâu hơn bất cứ ai – đó là cách để tiến lên phía mọi thứ. Ý tôi là tất tần tật. Google về giấc mơ, Google những rắc rối. Chớ vội hỏi trước khi Google. Hoặc bạn sẽ tìm ra câu trả lời, hoặc bạn sẽ đưa ra được câu hỏi hay hơn liên tục. Đến thư viện ấy. Sách vở vây xung quanh, phép thần ngay ở đấy. Hãy lạc giữa những kệ giá. Đọc các thư mục. Bạn bắt đầu với cuốn nào không quan trọng, chính cuốn sách sẽ dẫn bạn tới cuốn khác.“Bất kể tôi có đến trường hay không, tôi vẫn luôn học tập.”– Rza –Gom góp sách, kể cả bạn chưa định đọc ngay lập tức. Nhà làm phim John Markers đã bảo, “Không gì quan trọng cho bằng một thư viện chưa đọc tới.”Chớ vội lo nghiên cứu. Cứ tra cứu cái dành của trộm được về sau nàyKè kè cuốn sổ, cây bút bất kể bạn đi đâu. Rèn cho quen thói lôi nó ra mà ghi chép những suy nghĩ và quan sát của bạn. Chép lại ngay những đoạn bạn ưa thích trong sách. Ghi lại những chuyện trò nghe lóm được. Tranh thủ nguệch ngoạc lúc đang nghe điện trăm phương ngàn kế để đảm bảo bạn luôn sẵn giấy trong người. Họa sĩ David Hockney2 còn nhờ thợ may chế riêng các túi lót trong áo khoác, sao cho vừa cuốn sổ phác họa. Nhạc sĩ Arthur Russell3 lại thích mặc áo có hẳn hai túi trước, hòng nhét cho thật nhiều giấy chép nhạc mới trữ cặp tang vật. Tên thế nào, đồ đúng là như vậy – ấy là tập tài liệu ghi dấu mọi thứ bạn chôm từ người khác. Kỹ thuật số hay cặp thật –dạng nào cũng chẳng làm sao, miễn hiệu quả. Bạn có thể giữ một cuốn sổ dán ghép, để cắt rồi đính mọi thứ vào, hay chỉ cần chụp tất tật bằng máy ảnh trong điện món gì đáng nẫng? Rước vào cặp tang vật. Cần tí chút cảm hứng? Hãy mở cặp ra viên báo chí gọi nó là “nhà xác” – tôi còn ưng cái tên này hơn ấy chứ. Nhà xác chính là nơi bạn giữ những thứ “chết khô”, để sau này bạn sẽ phục hồn trong tác phẩm của mình.“Thà vơ lấy những thứ không thuộc về mình còn hơn mặc kệ nó vất vưởng đây đó.”– Mark Twain –Trích dẫnĐang cập nhật..Thể loại Những Cuốn Sách Nên Đọc Để Phát Huy Khả Năng Sáng Tạo - Tư duy Sáng tạo giúp bạn có cái nhìn khái quát, rèn luyện lối tu duy và khám phá những tiềm năng nguồn sức mạnh của bản thân để phát triển và nuôi dưỡng sự sáng tạo bên trong bạn. Hãy cùng khám phá nhé các bạn! Sức mạnh của trí tuệ sáng tạo “Sức… Đọc thêmNơi bánFREESHIP cho đơn hàng từ 99k tại và Hà Nội, từ 149k tại các tỉnh thành khác. Nhận hàng ngay chỉ trong vài giờ với gói TIKINOW tại HN, Cần Thơ, Đà Nẵng, Nha Trang, Hải Phòng, giảm ít nhất 15% cho nhiều đầu sách bán chạyTới nơi bánFREESHIP cho đơn hàng từ 140k tại và Hà Nội, từ 250k tại các tỉnh thành khác, giảm ít nhất 15% cho nhiều đầu sách bán nơi bánFREESHIP cho đơn hàng từ 150k tại và Hà Nội, từ 250k tại các tỉnh thành khác, giảm ít nhất 15% cho nhiều đầu sách bán NƠI BÁN
Ai Cũng Là Nghệ Sĩ - 10 Chiêu Sáng Tạo Chưa Ai Từng Hé Lộ Cho BạnCuốn sách gồm 10 bí kíp sáng tạo được tác giả đúc kết sau hơn chục năm lăn lộn với công việc sáng tạo của mình, rồi phát hiện ra rằng những bí kíp này không chỉ dành cho những người mang danh "nghệ sĩ" mà dành cho tất cả mọi người, "cho dù bạn là ai, bạn làm ra thứ gì".Đó là những chiêu rất đơn giản như- Đừng chờ tới lúc biết mình là ai mới bắt đầu;- Hãy viết ra cuốn sách bạn muốn đọc;- Làm tốt việc mình và chia sẻ với mọi người;- ...Cuốn sách sẽ mang đến cho bạn đọc không chỉ những mẹo mực đơn thuần mà còn khiến cho mọi người hứng thú hơn với công việc, kết nối tốt hơn với bạn bè, và giảm bớt căng thẳng trong đời sách đã được dịch ra mười lăm thứ tiếng, thu hút hàng triệu độc giả trên thế giới, được coi là bản tuyên ngôn về sáng tạo trong thời đại số, độc giả Việt Nam sẽ thấy mình trong bức tranh toàn cảnh về việc tìm đường đi trong quá trình sáng tạo. Đó là sự đe dọa xâm lấn về thông tin của Internet, sự tiện dụng của công nghệ giết chết tư duy sáng tạo của người nghệ sĩ... Những bí kíp đối phó với vấn đề mang tính toàn cầu này sẽ giúp bạn đọc tìm ra lối đi cho riêng sách cũng truyền đến bạn đọc thông điệp của tác giả Austin Kleon rằng "Bạn không cần phải là một thiên tài, chỉ cần bạn muốn được là chính mình", vì vậy cuốn sách này dành cho tất cả chúng ta.***Tác giảAustin Kleon là một cây viết kiêm họa sĩ. Ông là tác giả của hai cuốn sách bán chạy Steal like an artist 2012 - được coi là một bản tuyên ngôn về sáng tạo trong thời đại số, và Newspaper Blackout 2010 - một tập thơ được làm bằng cách xóa và ghép câu chữ từ những bài báo. Mời bạn đón đọc.
ai cũng là nghệ sĩ