Đoạn clip về chuyến đi của cô thu hút hơn 4 triệu lượt xem. Trong đó có cảnh Thompson nắm tay đối phương và cùng nhìn ra khung cảnh u ám bên ngoài phòng ngủ. "Tôi và bạn trai sẽ chia tay sau 2 tuần nữa. Chúng tôi đã có một kỳ nghỉ cuối tuần tuyệt vời.
Trang chủ » Thời Gian Cùng Tôi Yêu Em. Thời Gian Cùng Tôi Yêu Em. 9. Trung bình: 9 (1 vote) Tác giả: Thất Qua Mị
Yêu em sâu đậm dài lâu, từ những tháng ngày em còn chưa biết. Thư Hạ bị lưu đày ra nước ngoài bốn năm, rốt cuộc nhận được lệnh đặc xá về nước, nhưng về đến nơi mới phát hiện, tất cả, đều không giống như trước đây nữa: cha mẹ ly hôn, trong nhà phá sản, đối tượng thanh mai trúc mã vài chục năm ở cùng người khác.
Ăn Ăn Mừng Bàn Ăn Bắn Dọc Bánh Mì Nướng Bánh Mì Nướng Thủy Tinh Bọn Trẻ Bữa Ăn Bữa Ăn Tối Gia Đình Bữa Tối Bữa Tối Giáng Sinh Câu Chuyện Instagram Câu Chuyện Trên Youtube Cha Mẹ Chúc Mừng Chuyện Facebook Cốc Ly Uống Rượu Có Chân Con Trai Cùng Với Gia Đình Thời Gian
Phí Minh Nghị càng tiến tới, Mạnh Dao càng lùi về phía sau. Trong những năm tháng tối tăm của cuộc đời, Phí Minh Nghị là ngọn hải đăng trong lòng Mạnh Dao, giữ cô không lạc lối. Nhưng tận sâu bên trong, cô vẫn có một đoạn chuyện xưa không muốn ai biết, vì vậy, cô chạy trốn tình cảm của Phí Minh Nghị, chạy trốn trong tuyệt vọng.
Rôi tôi nhận thư em. Lần đầu nhận thư bạn gái, không giấu được nét tủm tỉm cười. Khẩu đội chúng nó chẳng nể, vật tôi ra để xem thư, rồi vui cùng niềm hạnh phúc. Dòng cảm xúc, nét chữ nghiêng nghiêng làm tôi xao xuyến. Những lá thư, tình cảm ấp ủ trong suốt thời
Yêu em khi còn thơ . Daniel. Lãng mạn. Đang cập nhật. 19-10-2022. vào một hôm đi chơi, họ xem hôm đấy là một hôm hẹn hò, yêu nhau hạnh phúc được một thời gian không ngắn cũng chẳng dài. Một cuộc hôn ước chắn ngang giữa tình yêu to lớn của họ, tiểu tam chen ngang, bố
Nạp năng lượng buổi sáng Giờ cùng tập thể dục . Cosmic Kid Yoga là kênh hướng dẫn Yoga cho trẻ em với các bài tập đơn giản và mang tính tương tác cao; nội dung của kênh này thường lồng ghép trong bối cảnh các bộ phim nổi tiếng để thu hút bé.. Little Sport sẽ là một gợi ý hay ho dành cho bé yêu thích phong cách
. Cậu theo Lạc Thụy đến phòng làm việc, lúc còn ở nước ngoài, Lạc Thụy đã từng nói qua về phòng làm việc này với cậu, rất lớn, người cũng nhiều. Lạc Thụy ở đó là một quản lí nhỏ, có một nhân viên theo thói quen chào bọn họ, Lạc Thụy ra dáng vẫy tay, thái độ nghiêm túc. Nếu là bình thường, Thư Hạ đã sớm cười nhạo cậu ta, thế nhưng hôm nay, cậu lại không hề làm như mắt cậu đảo quanh phòng làm việc, cậu còn đang vội tìm Thụy liếc mắt liền biết cậu đang nghĩ gì, nhỏ giọng nói “Hình như Tần Tiêu chưa tới, hoặc là ra ngoài rồi, tóm lại là không ở đây đâu.”“Ừm.”Cũng không biết là thất vọng hay không thất vọng.“Thư Hạ?”Lạc Thụy quay người thấy Tần Tiêu đứng trước cửa, Thư Hạ ngốc nghếch đứng thẳng lưng như trong quân đội, cứng ngắc không Thụy đẩy đẩy Thư Hạ “Người đến rồi.”Một câu nói vô cùng bình thường…Thư Hạ đã từng tưởng tượng ra vô số cảnh tượng gặp lại Tần là mấy hôm trước ngày về, hôm nào cậu cũng mơ, trong mơ, cậu gặp được Tần Tiêu. Có nhiều giấc mơ rất đẹp, cậu chạy tới nhào lên người Tần Tiêu, sau đó Tần Tiêu sẽ ôm lấy cậu sợ cậu ngã, nói “Xin lỗi, bảo bối, gần đây công việc bận quá, anh không quan tâm em được, anh vẫn còn rất yêu em.”Cũng có khi, cậu sẽ mơ thấy Tần Tiêu khốn nạn nắm tay một người khác đứng trước mặt cậu, nói anh đã thay lòng đổi dạ rồi, anh không thương cậu nữa, không muốn dẫn cậu đến Vạn Lí Trường Thành nữa, anh giờ thích Thái Lan rồi, muốn dẫn người đó đi xem nam giả mơ, Thư Hạ rất phóng khoáng mà nói thay lòng đổi dạ thì thay lòng đổi dạ, dù sao cái loại phế vật như anh cũng trèo không nổi Vạn Lí Trường Thành. Nhưng vừa tỉnh, cậu lại vừa mắng vừa khóc, mơ linh tinh cái gì không đây, Tần Tiêu không tiến lên ôm cậu, cũng không nắm tay người khác. Lúc anh nhìn cậu, trong mắt không hề có lấy một gợn sóng.“Cậu về rồi.”Nói xong còn cúi đầu đảo lại tài liệu trong tay, đi vào phòng làm việc, đi ngang qua Thư Hạ cũng không ngừng Thụy nhìn Tần Tiêu, lại nhìn Thư Hạ, thấy Thư Hạ không có phản ứng gì, lại quay đầu nhìn Tần Hạ trừng mắt quát “Cái tên nhóc quạt điện nhà cậu, sao lắc đầu hăng hái thế hả!”Lạc Thụy còn đang mơ màng “Hết rồi?”“Thế cậu còn muốn nhìn gì? Thư Hạ đại náo phòng làm việc hay Thư Hạ khóc sập phòng làm việc?” Thư Hạ chán nản nói đùa với Lạc Thụy, Lạc Thụy không cười, chính cậu cũng thấy chẳng có gì đáng đầu lại, Thư Hạ lại nhỏ giọng nói “Anh ấy cao hơn rồi, trước đây không có cao hơn tôi nhiều như thế.”Lạc Thụy không nhìn nổi cậu như vậy, liền ôm lấy vai cậu “Vào phòng làm việc của tôi xem chút không?”“Vào chứ, dù sao cũng chả có gì làm.”Hai người đi chưa được mấy bước, Tần Tiêu đã lại đi ra, Thư Hạ nghĩ một chút, vẫn gọi anh “Tần Tiêu, em muốn nói chuyện với anh.”Tần Tiêu cười cười với cậu “Bây giờ tôi đang làm việc, có chút bận, có chuyện đợi tan làm nói được không?”“Vậy được, em chờ anh ở quán cafe dưới kia, bao giờ anh tan làm thì đến tìm em.”Thư Hạ mím môi, cố gắng kìm nước mắt, kiên cường. Tần Tiêu nhìn cậu một lúc, anh và Thư Hạ lớn lên bên nhau từ nhỏ, vẻ mặt của Thư Hạ có ý gì, anh quá hiểu rồi.“Vậy được, tôi bận, đi trước.”Thư Hạ cũng không vào phòng làm việc của Lạc Thụy xem xét nữa mà đi thẳng xuống quán cafe, gọi một miếng bánh ngọt, lấy thìa chậm rãi đào đào rất thích đồ ngọt, thế nhưng hôm nay lại không có chút hứng thú nào, nhạt nhẽo như nước, chán Hạ rõ ràng đang đau Thụy nói chuẩn bị tâm lí thật tốt, hóa ra là chuẩn bị như thế này lúc không gọi được điện thoại cho Tần Tiêu, từ lúc cậu hỏi Lạc Thụy có phải Tần Tiêu có phải có người khác hay không, Thư Hạ vẫn luôn đau lòng, nhưng những nỗi đau này, hoàn toàn không đau bằng nỗi đau do thái độ lúc nãy của Tần Tiêu mang mắt Tần Tiêu nhìn cậu, giống như nhìn một người xa Hạ giơ tay lên, gọi thêm một miếng bánh nhỏ, coi nó thành Tần Tiêu mà chia năm xẻ bảy, chân của Tần Tiêu này, mặt Tần Tiêu này, tất cả nuốt hết vào trong bụng, vô cùng máu me, vô cùng hả xong bánh, Thư Hạ lại thấy buồn ngủ, cậu nhìn đồng hồ, thấy mới hơn hai giờ, cách giờ tan làm còn sớm, liền ngả người lên ghế sofa ngủ rất say. Mãi sau mới bị Lạc Thụy lay tỉnh. Lạc Thụy ngồi xuống đối diện cậu, gọi một ly cafe “Cậu nói xem sao cậu phải thế chứ?”Thư Hạ dụi mắt “Cậu tan rồi? Tần Tiêu đâu?”“Về từ sớm rồi!”Thư Hạ đứng dậy “Đi thôi đi thôi, chúng ta cũng đi, đi xem phim đi, gần đây có phim gì hay không?”“Cậu không cần giả vờ trước mặt tôi đâu, cậu khóc tôi cũng sẽ không cười cậu, lúc cấp ba không phải rất thích khóc à.”“Cậu còn biết nói là cấp ba, không cho người ta lớn sao, bốn năm nay của tôi uổng phí à!” Thư Hạ hít hít mũi, sau đó mở điện thoại “Tôi xem xem có phim gì hay, phim hài nhé, hôm nay buồn quá rồi, xem phim hài cho nó vui vẻ.”“Được, tôi gọi điện cho chú Tiếu đã, bảo anh ấy hôm nay tôi về muộn.”Lúc Lạc Thụy ra ngoài gọi điện, Thư Hạ ngồi ngây người nhìn ra ngoài cửa đúng giờ tan lớp, một đám học sinh từ trường học gần đó đi ngang qua cậu, cũng có mấy học sinh nam đi vào trong quán, ngồi xuống cạnh bàn Thư Hạ, gọi mấy miếng bánh socola, trong đó có một cậu nhóc giống như nóng lòng không chờ nổi.“Sao mà cậu chảy cả dãi ra thế, mấy cái bánh ngọt lợ này có gì ngon mà hôm nào cũng mua, cứ như là con gái ấy.”“Tớ thích ăn, không được hả? Cũng đâu phải chỉ có con gái mới được ăn bánh ngọt chứ?”“Ok ok ok, cậu ăn đi.” Cậu học sinh kia bất đắc dĩ, nhưng một lúc sau vẫn đứng lên “Tớ thấy bên kia có bánh dâu tây, không phải cậu thích dâu tây sao, có muốn không?”“Đi nhanh đi.”Cậu nhóc lúc đầu kêu người ta chảy dãi lúc này lại vội vàng đi mua bánh. Thư Hạ nhìn mà buồn cười, nhưng vẫn thầm ước họ cũng đã từng có khoảng thời gian như và Tần Tiêu….Đồng phục có mặc thế nào cũng không đẹp, lôi bè kết phái, cãi nhau, sẽ luôn hiện lên trong giấc mơ giữa đêm khuya của cậu, chỉ nhớ lại thôi đã không sao kìm được tiếng thở Lạc Thụy gọi điện xong quay lại, thấy Thư Hạ đang ngây ngốc nhìn người khác, liền xòe tay ra trước mặt cậu huơ huơ. “Nghĩ gì thế?”“Không, sao gọi điện lâu thế, cậu với chú Tiếu nồng nàn nhỉ.”“Cũng bao lâu đâu.” Lạc Thụy nhìn thời gian nói chuyện, mười bảy phút, đúng là hơi lâu, sao mình không cảm nhận được nhỉ, rõ ràng là chả nói gì mà.“Đi thôi, gần đây có một rạp chiếu phim đó.”Thư Hạ tiến đến cạnh Lạc Thụy, hai người cùng nhau rời đi, cậu so chiều cao với Lạc Thụy nói “Thụy Nhi, có phải cậu cũng cao lên không, trước đây cậu không cao bằng tôi mà.”“Thế à? Tôi cũng không để ý.” Lạc Thụy đứng lại, giơ tay so sánh “Thật nè.”Thư Hạ không vui “Đều tại khí hậu nước Anh hết, lúc nào cũng mưa, chả thấy mặt trời bao giờ cả, làm lỡ quá trình phát triển của tôi!”“Cậu cũng đâu còn cách nào khác, tha hương mà.”Thư Hạ lầm bầm hai tiếng, Lạc Thụy ôm lấy vai cậu “Tôi đi mua vé, cậu muốn ăn bỏng ngô không, anh đây mời cậu.”“Ăn!” Tâm trạng không tốt là tâm trạng không tốt, có ăn mà không nhận thì có mà ngốc!Rạp chiếu phim rất nhiều người, lúc Lạc Thụy mua vé đã không còn nhiều chỗ, chỉ đành chọn một chỗ trong góc, hai người mới được ngồi cạnh rất hay, gây hài nhưng không quá lố, trong rạp chiếu thi thoảng lại vang lên từng trận cười to, Lạc Thụy cười đến đau cả bụng, lúc ngừng lại mới phát hiện người bên cạnh không có động tĩnh gì, cảm thấy kì lạ “Sao cậu không cười….”Còn chưa dứt lời, đã khựng Hạ ngồi cạnh cậu, im lặng, vẻ mặt nhăn nhó, tu tu mắt Lạc Thụy hơi ửng đỏ, cậu đã biết Thư Hạ giả vờ bình thường từ sớm phim còn lại, Lạc Thụy cũng không xem nữa, lúc đèn trong rạp chiếu sáng lên, Thư Hạ nhanh chóng lau mặt, đứng dậy, nghèn nghẹn nói “Xem xong rồi, về nhà thôi.”Lạc Thụy thở dài, điện thoại Thư Hạ đúng lúc vang lên “Alo, ai vậy?”Thư Diệu Chi tức giận hừ một tiếng “Mi nói xem là ai? Số điện thoại của cha mi mà mi cũng không lưu hả?”Thư Hạ liếc nhìn Lạc Thụy một cái, dùng khẩu hình miệng nói “Cha tôi.”“Không phải con vừa đổi máy sao, còn chưa kịp lưu mà.”Thư Diệu Chi lại hừ một tiếng “Về nước không về nhà đầu tiên, còn ở ngoài la cà?”“Vừa hay gặp Lạc Thụy nên con ở lại nói chuyện với cậu ấy một lát.”“Nhanh chóng về ăn tối.”“Vâng.” Thư Hạ phiền não, thời gian cậu về nước đâu có báo cho Thư Diệu Chi đâu? Cậu còn định ở lại chỗ Lạc Thụy mấy ngày mà! Nghĩ nghĩ, nếu như năm đó cha cậu đã có thể đúng lúc lôi cậu lên lại máy bay, thì bây giờ đương nhiên, ông cũng sẽ biết rõ cậu ở đâu, làm gì, chuyện này quá là bình thường rồi, thôi khỏi cần Thụy nghe cuộc nói chuyện giữa hai cha con cậu, nói “Tôi tiễn cậu về nhé?”Thư Hạ gật đầu “Có xe tốt thật.”“Xe của chú Tiếu.”Thư Hạ ước ao “Có chú Tiếu thật tốt!”Lạc Thụy đắc ý “Đó là điều đương nhiên!”Thư Hạ thật lòng nói “Thụy Nhi, trước đây là tôi không nhìn nhận hai người cẩn thận, cứ nghĩ cậu với chú Tiếu chỉ là chơi đùa thôi, sẽ không có kết quả tốt, nhưng giờ tôi nghĩ lại rồi, là tôi suy nghĩ hạn hẹp, không ngờ đã qua nhiều năm như vậy, hai người vẫn ở cạnh nhau, thật hâm mộ.”“Tôi với Tiêu Dĩ Quyết cũng từng cãi nhau, thế nhưng tính tình tôi rất tốt, tôi nhịn anh ấy, yêu thương anh ấy nha~ va va chạm chạm là lại hết ngay.” Lạc Thụy tìm được ở ghế sau một gói kẹo, ném cho Thư Hạ, Thư Hạ hoan hô, là vị hoa hồng cậu và Lạc Thụy thích ăn, nghĩ nhất định là chú Tiếu mua, lại nghe Lạc Thụy show ân ái, đố kị đến mức muốn cào tường!
Thể loại điền văn không ngượcĐã từ rất lâu yêu em sâu sắc vào những lúc mà em còn chưa biết năm Thư Hạo bị lưu đày ra nước ngoài. cũng tới ngày cậu được lệnh đặc xá trở về nước nhưng về đến nơi mới phát hiện, tất cả, đều giống như trước đây nữa cha mẹ ly hôn, trong nhà phá sản, đối tượng thanh mai trúc mã vài chục năm ở cùng người Hạ Tôi đúng là thương thay cho thân mình!Đúng lúc này, Thư Hạ gặp kẻ thù từ cấp ba của mình – Thích Phỉ phiền người này, phiền ra mặt, nhưng cha cậu lại nói Tiểu Thích là ân nhân của nhà chúng Hạ Hả hả hả?Cha cậu nói tiếp Chúng ta nợ Tiểu Thích rất nhiều Hạ Hả hả hả?Thư Hạ chán nản Thích Phỉ Nhiên, bên cạnh anh còn thiếu người không?Thích Phỉ Nhiên Gì cũng không thiếu, chỉ thiếu một người Hạ cho tới giờ cũng chưa từng để người mà cậu cho là “kẻ thù” này trong lòng, cũng chưa từng biết, mình vẫn luôn tồn tại trong lòng của kẻ Hạ nhào lên người anh “Em có đầu óc hay không có đầu óc?”Thích Phỉ Nhiên gật đầu “Có đầu óc.”“Em giỏi hay không giỏi?”“Giỏi.”“Ngoại hình của em lại còn đẹp trai như vậy, xong rồi, Thích Phỉ Nhiên, có phải anh yêu chết em rồi không?”Tên nhóc không biết xấu hổ này, qua nhiều năm như vậy vẫn không thay Phỉ Nhiên gật đầu “Vô cùng yêu em.”Thụ có chút dễ thương, công là một khối băng có chút trong ngoài bất dung Đô thị tình duyên, hoan hỉ oan giaNhân vật Thư Hạ, Thích Phỉ Nhiên / Phối hợp diễn Lạc Thụy, Tiêu Dĩ Quyết, Tần Tiêu / Cái khác…
Thể loại điền văn không ngượcĐã từ rất lâu yêu em sâu sắc vào những lúc mà em còn chưa biết năm Thư Hạo bị lưu đày ra nước ngoài. cũng tới ngày cậu được lệnh đặc xá trở về nước nhưng về đến nơi mới phát hiện, tất cả, đều không giống như trước đây nữa cha mẹ ly hôn, trong nhà phá sản, đối tượng thanh mai trúc mã vài chục năm ở cùng người Hạ Tôi đúng là thương thay cho thân mình!Đúng lúc này, Thư Hạ gặp kẻ thù từ cấp ba của mình – Thích Phỉ phiền người này, phiền ra mặt, nhưng cha cậu lại nói Tiểu Thích là ân nhân của nhà chúng Hạ Hả hả hả?Cha cậu nói tiếp Chúng ta nợ Tiểu Thích rất nhiều Hạ Hả hả hả?Thư Hạ chán nản Thích Phỉ Nhiên, bên cạnh anh còn thiếu người không?Thích Phỉ Nhiên Gì cũng không thiếu, chỉ thiếu một người Hạ cho tới giờ cũng chưa từng để người mà cậu cho là “kẻ thù” này trong lòng, cũng chưa từng biết, mình vẫn luôn tồn tại trong lòng của kẻ Hạ nhào lên người anh “Em có đầu óc hay không có đầu óc?”Thích Phỉ Nhiên gật đầu “Có đầu óc.”“Em giỏi hay không giỏi?”“Giỏi.”“Ngoại hình của em lại còn đẹp trai như vậy, xong rồi, Thích Phỉ Nhiên, có phải anh yêu chết em rồi không?”Tên nhóc không biết xấu hổ này, qua nhiều năm như vậy vẫn không thay Phỉ Nhiên gật đầu “Vô cùng yêu em.”Thụ có chút dễ thương, công là một khối băng có chút trong ngoài bất dung Đô thị tình duyên, hoan hỉ oan giaNhân vật Thư Hạ, Thích Phỉ Nhiên / Phối hợp diễn Lạc Thụy, Tiêu Dĩ Quyết, Tần Tiêu / Cái khác…
Máy bay hạ cánh, Thư Hạ lập tức gọi điện cho Lạc Thụy, Lạc Thụy hình như mới tỉnh, giọng nói không được dễ chịu lắm “Ai vậy!”Thư Hạ nhìn bốn phía, có chút kích động “Thụy Nhi, là tôi! Cuối cùng cha tôi cũng chịu đặc xá cho tôi rồi! Tôi về rồi! Anh Thư ngầu lòi quay về rồi!”“Thư Hạ?!” Lạc Thụy lập tức tỉnh táo “Mẹ nó, cậu về sao không nói với tôi!”“Tôi gửi bưu phẩm cho Tần Tiêu, bảo anh ấy nói với các cậu mà anh ấy không nói à? Tôi bảo ngay mà, cái con rùa không đáng tin đó, xuống máy bay chẳng có ai đón khiến tôi giận rồi đó!” Thư Hạ vô tâm hét lên, sau đó ra khỏi sân bay, thuận lợi vẫy được taxi, lúc lên xe rồi mới nhớ ra là mình không biết đi đâu “Thụy Nhi, cậu biết Tần Tiêu giờ ở đâu không? Tôi muốn đi tìm anh ấy.”Lạc Thụy im lặng một lúc mới nói “Thư Hạ, cậu… cứ đến nhà tôi trước đi.”Lạc Thụy báo một dòng địa chỉ “Chúng ta gặp mặt lại nói.”Thư Hạ vui vẻ ừ một tiếng, sau đó cúp mở hòm thư, Tần Tiêu không trả lời. Cậu lại gọi đến số điện thoại của Tần Tiêu, bên kia vang lên “Số điện thoại bạn gọi không tồn tại.”Cậu liếm liếm môi, vẻ mặt hơi lo lắng, hoàn toàn không còn vui vẻ giống như vừa và Tần Tiêu, đã bốn năm không đầu, Tần Tiêu còn thi thoảng gửi lại bưu phẩm cho cậu, nhưng sau đó thì anh lại hoàn toàn cắt đứt liên lạc, chỉ còn Thư Hạ đơn phương báo cho anh tình trạng của Hạ cảm thấy, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó, cậu hình như có thể biết nguyên nhân, nhưng vẫn luôn không rõ ràng. Hỏi bạn bè trong nước về Tần Tiêu, ai cũng lảng tránh. Không phải cậu không muốn về nước tìm anh, lúc mới sang đó cũng đã từng len len chạy về một lần, nhưng không ngờ vừa xuống sân bay đã bị cha mình bắt được tống lên lại. Hai cái đùi ngồi lâu đến mức đứng thẳng còn run, lại tốn hơn mấy nghìn nhân dân tệ mà không thấy được người, Thư Hạ đòn đau nhớ lâu, cũng không dám về nữa. Cuối cùng Thư Hạ cũng đợi được tốt nghiệp, nhận được sự tin tưởng của cha mình, mới chạy như chạy trốn khỏi chủ nghĩa tư bản vạn ác, quay về mảnh đất quê hương rải đầy máu và nước mắt của Thụy ở rất gần sân bay, Thư Hạ rất nhanh đã đến nhà cậu ta. Một căn nhà riêng nhỏ có cổng, cảnh vật xung quanh nhìn qua rất đẹp, Thư Hạ thầm nghĩ người này đúng là biết hưởng đang định đi lên gọi cổng, cổng lại tự động mở ra. Một người khoảng chừng ba mươi tuổi, tây trang màu xanh đậm, dáng người cao ngất, lịch sự đi ra, theo sau là một thanh niên, tuổi còn trẻ, mặc áo phông màu đen ngắn tay rất lạ, dài đến tận đầu gối, chân đi tông xỏ ngón, rất trắng, dưới ánh mặt trời làn da giống như biến thành trong suốt, khóe miệng hơi kéo xuống, nhìn qua là người không dễ vui Hạ thầm đánh giá Vừa nhìn liền biết là một tên khiến người ta không khỏi lo niên đẩy đẩy sau lưng người đàn ông, chau mày không biết nói gì, người đàn ông quay lại xoa đầu cậu Hạ vô cùng không biết ý, thấy hai người đang ngọt ngào nhưng vẫn hô lên “Chào chú Tiếu! Đã lâu không gặp!”Thanh niên quay lại nhe răng với cậu “Cái tật này của cậu không sửa được à, chú Tiếu là để cậu gọi à? Cậu chỉ có nhỏ hơn người ta mấy tuổi thôi đấy! Còn không biết xẩu hổ mà gọi chú!!!”Tiêu Dĩ Quyết cười cười “Không sao, chào mừng cậu trở về, bạn học Thư Hạ!”Thư Hạ cười với anh, tiến lên ôm lấy Lạc Thụy “Được rồi, cậu nói xem chúng ta nhiều năm không gặp như vậy mà cậu chỉ mải lo ngọt ngào với chú Tiếu nhà cậu, một tên to đùng như tôi đây đứng trước mặt cậu mà cậu cũng không nhìn thấy là sao hả? Đúng là chán mà!”“Tôi sao mà không thấy vị thần tôn quý nhà cậu chứ? Cậu đẹp trai như vậy, hút mắt như vậy, đứng giữa đám người còn lập lòe phát sáng ấy chứ.” Lạc Thụy oán giận cậu “Còn đứng đấy làm gì, xách hành lí vào đi chứ.”Tiêu Dĩ Quyết đi làm, Lạc Thụy và cậu cùng nhau xách hành lí vào nhà, hai cái vali lớn, nặng, một cái còn bị hỏng bánh xe kéo, khiến Lạc Thụy phải ôm cái bị hỏng đó, vừa thở dốc vừa cắm đầu cắm cổ mắng Thư Hạ không trả lời, cậu quá nhớ Lạc Thụy rồi. Duyên phận giữa hai người bắt đầu từ cấp ba, kề vai sát cánh chiến đấu lâu dần thành tình thâm, hình thức hai người ở chung chưa bao giờ thay đổi, trong những oán giận lại có đầy sự quan tâm nhau. Thư Hạ vẫn luôn cằn nhằn với Lạc Thụy, nói cậu ta chính là một “tôi” khác của cậu, hai người kiếp trước chính là đóa sen liền cành, kiếp này hóa thành song sinh, làm Lạc Thụy buồn nôn muốn Hạ đi vào trong sân “Một cái sân lớn như vậy, một cái nhà lớn như vậy, hai người các cậu ở, Lạc Thụy, cậu quá mục ruỗng rồi!”Lại vào đến trong nhà, chắp tay sau đít xoi mói “Vừa nhìn liền biết nhà này không phải do cậu thiết kế, nhất định là ý của chú Tiếu.”Lạc Thụy lấy cho cậu cốc nước, buồn bực, cậu ta chưa từng nói chuyện này với cậu mà “Sao cậu biết?”“Đây không phải gu của cậu nha!” Thư Hạ nói “Nhìn cái là biết ngay gu của chú Tiếu, anh ta tính tình lãnh đạm, rất giống căn nhà này!”Lạc Thụy cười xấu xa “Cậu đừng có nói oan cho chú Tiếu, chú Tiếu không hề lãnh đạm một chút nào đâu!”Thư Hạ bịt tai “Lạc Thụy, cậu không trong sáng!”“Cậu đừng giả bộ!” Lạc Thụ cười đầy vẻ du côn, nhưng giọng nói đầy quan tâm “Lát nữa tôi đến văn phòng, cậu có muốn ở nhà tôi ngủ chút không, bay đêm chắc là mệt lắm.”Thư Hạ hơi buồn bực “Cậu không ở với tôi, Thụy Nhi, cậu hết yêu tôi rồi!”“Cậu có gì đáng yêu nào.” Lạc Thụy nói vậy, nhưng chính mình vẫn nằm xuống cạnh Thư Hạ “Về cũng không nói với tôi một tiếng.”“Tôi cũng mới biết mình được về mà, cậu biết không, cha tôi không cho tôi về, ông ấy quá là bạo lực, tôi không chống lại ông ấy nổi.” Thư Hạ thở dài “Hơn nữa, tôi báo với Tần Tiêu rồi mà.”“Thư Hạ.” Lạc Thụy giống như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra thành ta nằm úp sấp cạnh Thư Hạ, lúc hai người học nhóm trước đây cũng từng như vậy, Lạc Thụy hay chạy tới nhà Thư Hạ, hai người nằm trên giường nói chuyện trên trời dưới biển. Năm lớp mười, Thư Hạ thích một ban nhạc đang nổi thời bấy giờ của Nhật Bản, cắt tóc giống hệt người ta, để rất dài. Lạc Thụy thích xoa đầu cậu, khiến cho Thư Hạ tức giận quay lại quần nhau thành một cấp ba, mặt Thư Hạ beo béo thịt, hai con mắt vừa to vừa sáng, rất đẹp, nhưng cậu lại ghét người ta khen cậu xinh, tính cách à, có chút kiêu ngạo nhỏ, nhưng còn trẻ đã rất hiểu cách làm người, nên vẫn khiến người ta yêu mến, cả học sinh nam và học sinh nữ đều quan hệ không Hạ lúc này, không chỉ là vẻ bề ngoài mà còn có gì đó không còn giống với những ngày cấp ba nữa, nhưng là chỗ nào thì Lạc Thụy lại không nói ra Hạ chớp chớp mắt “Thụy Nhi, Tần Tiêu.. Có phải ở bên người khác rồi không.”“Cậu nói xem, bình thường không phải rất thông minh sao, sau khi anh ta trực tiếp cắt liên lạc với cậu, cậu cũng nên hiểu rồi chứ.” Lạc Thụy nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thư Hạ, trong lòng không rõ là cảm xúc Hạ bĩu môi “Yêu xa quả nhiên không đáng tin mà, Thụy Nhi, cậu phải buộc chặt chú Tiếu, đừng có giống tôi đấy.”“Cậu đừng có mà nói linh tinh, tôi với chú Tiếu rất tốt.”“Haizz…” Thư Hạ thở dài một Thụy vỗ mặt cậu “Cậu có muốn ngủ chút không? Tôi thật sự phải đến văn phòng rồi, nếu không sẽ bị ông chủ mắng mất.”“Mấu chốt là tôi không mệt.” Thư Hạ ngồi dậy “Hay là tôi đi với cậu nhé, tôi muốn xem một chút văn phòng của các cậu trông như thế nào, nếu bên cậu mà thiếu người thì tôi đến làm luôn.”“Cậu làm cái gì chứ, cũng chả phải chuyên ngành của nhà cậu.” Lạc Thụy nghĩ một chút, nói thêm “Mà cậu có muốn làm thật cũng không được, tôi nói cậu nghe, Tần Tiêu cũng làm ở văn phòng của tôi đó, cậu chuẩn bị tâm lí cho tốt.”“Tôi sao phải chuẩn bị tâm lí? Tôi làm người biết biết điều như vậy, cậu còn sợ tôi làm loạn chắc?”“Tôi không sợ cậu làm loạn, mà là sợ cậu đập luôn cái văn phòng của tôi.” Lạc Thụy nói xong ra ngoài lấy xe, Thư Hạ theo sau cậu ta.“Còn nữa, cậu làm người biết điều á? Cậu có biết xấu hổ không đấy? Cấp ba cậu gây chuyện còn ít à? Cậu có nhớ cái người đẹp trai ở khóa chúng ta không, tên gì ấy nhỉ, đột nhiên tôi không nhớ ra, cái người tính tình nóng nảy ấy.”“Thích Phỉ Nhiên.”“À, đúng rồi, Thích Phỉ Nhiên, cậu đó, cứ như bị thần kinh ấy, ngày nào cũng chạy đến trước mặt người ta quấy rầy người ta, lại còn dẫn theo Tần Tiêu với một đám con trai trong lớp chặn đường người ta, cuối cùng bị đánh cho cả lũ đều không ra cái dạng gì luôn.”“Cậu yên tâm đi, tôi ở nước ngoài mấy năm thay đổi triệt để rồi, hạ đao gác kiếm, nhìn mặt người mà sống rồi.” Thư Hạ chắp tay trước ngực, sau đó liếc mắt nhìn Lạc Thụy “Cậu đừng nhắc lại mấy cái chuyện xấu hổ từ trăm năm trước đó nữa, ai còn trẻ mà không đàn đúm đánh nhau chứ.”“Cậu không thể gọi là đàn đúm đánh nhau được, mà phải gọi là đơn phương bị đánh! Còn bị đánh nặng nhất nữa, lần nào tôi chả đứng ngoài hóng, cậu đúng là hồng nhan họa thủy mà, nếu không phải cậu có chút tiếng, tôi còn ngại xưng là bạn bạn cậu ấy.”Thư Hạ nổi điên “Cậu có phiền không hả?”“Ha ha ha ha ha còn giận cơ à, được rồi, nói đến Thích Phỉ Nhiên, gần đây bên tôi có hợp tác với anh ta, không chừng hôm nay cũng gặp đấy.”“Không phải chứ! Tôi từ giờ bắt đầu cầu nguyện, nhất định không được gặp anh ta! Nếu không tôi lại không kìm được ngứa ngáy hai tay!” Thư Hạ đưa hai tay lên múa máy mười đầu ngón tay, giống như một giây sau sẽ lôi Thích Phỉ Nhiên ra chà đạp ngay.“Lúc nãy còn nói hạ đao gác kiếm nhìn mặt mà sống cơ mà, chuyện giữa hai người đã qua thì cũng qua rồi, đừng có nhớ mãi như thế nữa.”Thư Hạ không nhìn cậu ta “Chuyện đó là chuyện nói cho qua thì có thể cho qua sao?”“Gì chứ, tôi thấy Thích Phỉ Nhiên người ta rất nhớ nhung cậu đó, lúc nói chuyện phiếm với tôi toàn nhắc đến cậu không à.”“Nhắc tôi làm gì.”“Cũng không có gì, nói cậu rất ầm ĩ, rất thú vị thôi.”“Anh ta mới thú vị, quen nhau chắc.” Thư Hạ bĩu môi, cậu từ đầu đã không muốn nhắc đến Thích Phỉ Nhiên, chỉ cần nhắc đến anh ta là tâm lại phiền, phiền muốn chết!Cậu và Thích Phỉ Nhiên là bạn cấp ba, cũng không phải là cùng lớp, cho nên sao Thư Hạ lại biết Thích Phỉ Nhiên chứ? Chính là vì vóc người anh ta đẹp thôi!Thư Hạ đã nhận ra tính hướng của mình từ sớm, mùa hè tốt nghiệp cấp hai năm đó, lúc lên mạng vơ vét phim AV để xem, lại ngoài ý muốn mà vơ phải một bộ GV, vừa xem liền nhiệt huyết sôi trào. Thư Hạ xem xong liền nghĩ, thôi xong, hương khói nhà cậu đến đời này của cậu, coi như đứt rồi!Nhưng lúc ấy cậu còn nhỏ, chưa có khát khao đến vậy, cậu trêu ghẹo Thích Phỉ Nhiên chỉ đơn giản vì anh ta đẹp trai, muốn kết bạn với người ta, thi thoảng đến quấy rầy người ta. Kết quả cách thức trêu ghẹo không đúng, Thích Phỉ Nhiên nội tâm thế mà lại là một khối băng đông cứng, chả buồn để ý quan tâm cậu. Thư Hạ thấy vậy, tự nhiên cũng không còn hứng thú nữa. Thế nhưng, Thích Phỉ Nhiên lại giống như nhìn cậu không vừa mắt, không có chuyện gì cũng đánh là tại cậu xui xẻo, tiết thể dục hai lớp học chung, Thích Phỉ Nhiên dường như cố ý ném bóng vào người cậu, một cái hai cái khiến Thư Hạ nổi xung, không muốn chơi với tôi, tôi không trách anh, không vừa mắt cũng không còn cách nào khác, nhưng anh ta cũng không thể quá đáng như thế chứ, cứ bắt nạt cậu, mà tính tình cậu cũng lại không cứ thế mà kết, cậu và Thích Phỉ Nhiên liền dây dưa nhau ba là làm bậy mà!
Tên truyện Thời gian cùng tôi yêu em 时光和我爱着你 Tác giả Thất Qua Mị 七瓜咩 Thể loại Đô thị tình duyên, hoa quý mùa mưa, hoan hỉ oan gia, ngọt, ngụy tình địch, tiểu khả ái thụ x khối băng muộn tao công Nguồn raw ๖ۣۜKho ๖ۣۜTàng ๖ۣۜĐam ๖ۣۜMỹ – ๖ۣۜFanfic Edit Tình trạng Hoàn 44c+1PN 22/07/2017 ————————— Văn án Điềm văn không ngược. Yêu em sâu đậm dài lâu, từ những tháng ngày em còn chưa biết. Thư Hạ bị lưu đầy ra nước ngoài bốn năm, rốt cuộc nhận được lệnh đặc xá về nước, nhưng về đến nơi mới phát hiện, tất cả, đều không giống như trước đây nữa cha mẹ ly hôn, trong nhà phá sản, đối tượng thanh mai trúc mã vài chục năm ở cùng người khác. Thư Hạ Tôi đúng là thương thay cho thân mình! Đúng lúc này, Thư Hạ gặp kẻ thù từ cấp ba của mình – Thích Phỉ Nhiên. Cậu phiền người này, phiền ra mặt, nhưng cha cậu lại nói Tiểu Thích là ân nhân của nhà chúng ta. Thư Hạ Hả hả hả? Cha cậu nói tiếp Chúng ta nợ Tiểu Thích rất nhiều tiền. Thư Hạ Hả hả hả? Thư Hạ chán nản Thích Phỉ Nhiên, bên cạnh anh còn thiếu người không? Thích Phỉ Nhiên Gì cũng không thiếu, chỉ thiếu một người yêu. Thư Hạ cho tới giờ cũng chưa từng để người mà cậu cho là “kẻ thù” này trong lòng, cũng chưa từng biết, mình vẫn luôn tồn tại trong lòng của kẻ thù. Thư Hạ nhào lên người anh “Em có đầu óc hay không có đầu óc?” Thích Phỉ Nhiên gật đầu “Có đầu óc.” “Em giỏi hay không giỏi?” “Giỏi.” “Em lại còn lớn lên đẹp trai như vậy, xong rồi, Thích Phỉ Nhiên, có phải anh yêu chết em rồi không?” Tên nhóc không biết xấu hổ này, qua nhiều năm như vậy vẫn không thay đổi. Thích Phỉ Nhiên gật đầu “Vô cùng yêu em.” Thụ có chút dễ thương, công là một khối băng có chút trong ngoài bất nhất. Nội dung Đô thị tình duyên, hoan hỉ oan gia Từ then chốt Nhân vật Thư Hạ, Thích Phỉ Nhiên / Phối hợp diễn Lạc Thụy, Tiêu Dĩ Quyết, Tần Tiêu / Cái khác … —————————— Review by Đam Mỹ – Danmei Thư Hạ do comeout với gia đình không được chấp nhận mà bị đẩy ra nước ngoài. Bôn ba suốt mấy năm ròng, khi cậu trở về nước đã là cảnh còn người mất. Cha mẹ li hôn, công ty phá sản, ngay cả người yêu thanh mai trúc mã là Tần Tiêu cũng có người khác. Dù bề ngoài bảo rằng mình không sao nhưng thực chất nội tâm mềm yếu bên trong lại tràn ngập đau đớn. Ngay lúc này, Thích Phỉ Nhiên – oan gia từ cấp ba của cậu – lại xuất hiện, hắn giúp đỡ cha cậu, cho cậu một công việc ổn định’ và yêu thương cậu. Đây là câu chuyện ngọt ngào sến súa của cặp đôi oan gia, là tình cảm trải dài cùng năm tháng mà Thích Phỉ Nhiên dành cho Thư Hạ, là thời gian cùng tôi yêu em. Đọc giải trí nhẹ nhàng nào —————————— Link
thời gian cùng tôi yêu em