Khó Tin! Cả Thế Giới Sửng Sốt - Người Úc Bất Ngờ Nói Rằng Ở Nước Họ Ko Biết Tiếng Việt Là Lạc Hậu#vietnamprosperity VIETNAM Prosperity Xin Chào Các Bạn Quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là quá trình lâu dài, trải qua nhiều chặng đường. Mục tiêu của chặng đường đầu là: thông qua đổi mới toàn diện, xã hội đạt tới trạng thái ổn định vững chắc, tạo thế phát triển nhanh ở chặng sau. III. Người đã quyết định chuyển sang chính sách kinh tế mới (NEP) thay thế chế độ trưng thu lương thực bằng chế độ thuế lương thực, khuyến khích phát triển quan hệ hàng hóa - tiền tệ, quan hệ thị trường, cho phép phát triển kinh tế tư nhân, cá thể, tư bản tư nhân, chính Trên thế giới đã có hàng ngàn bài báo, hàng trăm cuốn sách viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh, hầu như tất cả đều khâm phục tư tưởng đại đoàn kết của Người và đề cao học thuyết cách mạng giải phóng dân tộc, xây dựng Nhà nước kiểu mới của dân, do dân và vì dân.. Nhân kỷ niệm 120 năm ngày sinh của Bác Tính tất yếu và đặc điểm của thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Ở nước ta, thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội được bắt đầu từ năm 1954 ở miền Bắc và từ năm 1975 trên phạm vi cả nước, sau khi cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân đã Nước Việt ta ngàn năm văn hiến, con cháu Lạc Hồng đời đời nhớ ơn các vua Hùng. Xưa con cháu nước Việt xưa có các quan phụ vua trông coi việc nước gọi là Lạc Hầu, Lạc Tướng, vua nước Lạc Việt là Lạc Long Quân với ý nghĩa Quân là vua nước có dân chúng sống dọc theo dòng sông Lạc, Long ở đây ám chỉ dòng Về thăm thành Cổ Loa, đọc lại những hoành phi câu đối nơi đây, ngẫm lại chuyện An Dương Vương dựng nước Âu Lạc, rồi để "cơ đồ đắm biển sâu". Lịch sử về An Dương Vương vẫn còn rất nhiều câu hỏi chưa được giải đáp thỏa đáng. Những khám phá về Cổ Loa Giữa hai đầu mút này là 185 nước trải dài trên những cung bậc khác nhau, từ lạc hậu đến hiện đại. Trong nhóm 30 nước dẫn đầu, ngoài các nước Tây Âu và Bắc Mỹ từng bắt đầu công nghiệp hoá từ vài thế kỷ trước, còn có Nhật Bản, ba nước và lãnh thổ Đông Á mới trỗi dậy là Hàn Quốc, Hong Kong và Singapore. . Hội thảo Quốc tế "Sản phẩm dinh dưỡng công thức từ sữa tươi – Dinh dưỡng vàng cho lứa tuổi vàng, giúp trẻ phát triển toàn diện" diễn ra vào sáng ngày 8/6 tại Hà Nội quy tụ hơn 300 đại biểu và chuyên gia, nhà khoa học, đại diện cho các tổ chức, cơ quan nghiên cứu dinh dưỡng uy tín trong nước và thế giới. Sản phẩm dinh dưỡng công thức Ngôi sao đang lên ở các nước phát triểnTham dự hội thảo với tư cách các diễn giả, TS. Clair -Yves Boquien, Trung tâm Nghiên cứu dinh dưỡng con người – Pháp CRNH và TS. Alwine Kardinaal, trưởng Ban Dinh dưỡng và Sức khỏe - Trung tâm Nghiên cứu thực phẩm và sức khỏe NIZO Hà Lan đã có những chia sẻ về thực trạng và xu hướng sử dụng các sản phẩm dinh dưỡng công thức ở các nước phát phần tham luận có chủ đề "Tầm quan trọng của dinh dưỡng công thức trong những năm đầu đời của trẻ", TS. Clair -Yves Boquien nhấn mạnh những năm đầu đời là giai đoạn phát triển quan trọng nhất với thể chất của trẻ nhỏ. Dinh dưỡng hợp lý đóng vai trò rất quan trọng trong việc giảm tỷ lệ tử vong và nguy cơ mắc bệnh trong suốt cuộc đời, thúc đẩy sự phát triển không ngừng về thể chất và tinh thần của nhiên, tình trạng trẻ em thiếu vi chất xảy ra ở nhiều nơi trên thế giới, bao gồm cả các quốc gia phát triển với nền kinh tế hàng đầu. Tình trạng thiếu vi chất này có thể xảy ra trong suốt quá trình phát triển của trẻ, nhất là trong giai đoạn 6 tháng tuổi trở lên."Đầu tư vào dinh dưỡng tích cực khi trẻ còn nhỏ mang lại lợi ích lâu dài cho các cá nhân, gia đình và quốc gia", Tiến sĩ Boquien khẳng định. Đồng thời ông cũng chia sẻ tiến trình tối ưu hóa sản phẩm dinh dưỡng công thức cho trẻ đã được các nhà khoa học trên khắp thế giới nghiên cứu suốt gần 200 năm qua và nhiều đột phá đang giúp cho các sản phẩm ngày càng trở nên hữu ích cho sự phát triển của trẻ phần tham luận "Xu hướng thế giới về dinh dưỡng công thức cho trẻ", TS. Alwine Kardinaal cho biết dù có nhiều tên gọi khác nhau nhưng các sản phẩm dinh dưỡng công thức đều chỉ những thức uống từ sữa hay có nguồn gốc protein thực vật, đáp ứng nhu cầu dinh dưỡng của trẻ từ 1 tuổi trở thực tế, chưa có bất cứ quy định chung nào về khái niệm và thành phần dinh dưỡng của sản phẩm này nhưng nhiều quốc gia yêu cầu sản phẩm phải đáp ứng Tiêu chuẩn thực phẩm quốc tế CODEX về năng lượng, độ đạm, độ tinh bột, chất béo, vitamin và các khoáng chất cụ thể một điểm chung cũng được TS. Kardinaal nhắc tới nhiều là các sản phẩm dinh dưỡng công thức cho trẻ cần có thành phần, nguồn gốc tự nhiên hoặc hữu cơ. Xu hướng này đặc biệt tăng mạnh ở châu Âu và cũng đang lan tỏa khắp thế xu hướng phát triển rất nhanh của các dòng sản phẩm dinh dưỡng công thức, có những yếu tố được đặc biệt chú trọng như Probiotics, Oligosacarit sữa mẹ HMO hay Chất xơ hòa tan GOS/FOS…."Những nguyên liệu mới giúp sản phẩm dinh dưỡng công thức có thành phần gần hơn với sữa mẹ được đặc biệt quan tâm trong những năm gần đây. Những nguyên liệu này có thể mang đến một chế độ ăn uống đa dạng hơn cho trẻ ở những độ tuổi khác nhau", TS Kardinaal nhấn trạng và giải pháp với vấn đề của Việt NamTại hội thảo, những số liệu "đáng giật mình" về tình trạng thiếu vi chất trên trẻ em Việt Nam đã được công bố. Theo kết quả Tổng điều tra Dinh dưỡng toàn quốc 2019-2020 do Viện Dinh dưỡng quốc gia triển khai, tình trạng thiếu vi chất dinh dưỡng ở trẻ dưới 5 tuổi trên toàn quốc có 58% trẻ thiếu kẽm, 19,6% trẻ thiếu máu, tỷ lệ suy dinh dưỡng thấp còi là 19,6%.Tỷ lệ suy dinh dưỡng thể thấp còi ở trẻ em tuổi học đường, từ 5 đến 19 tuổi là 14,8%. Tỷ lệ thừa cân béo phì của lứa tuổi học đường tăng từ 8,5% năm 2010 lên 19% năm 2020, trong đó ở khu vực thành thị lên tới 26,8%. Mặc dù chiều cao của thanh niên Việt Nam có tăng lên – hiện trung bình chiều cao của nam đạt 168,1 cm, nữ đạt 156,2 cm - song vẫn thấp hơn nhiều nước trong khu vực và thấp hơn so với chuẩn của WHO. Nghiên cứu của Tổ chức Dinh dưỡng Đông Nam Á cũng cho biết, bữa ăn hằng ngày của trẻ em Việt Nam thiếu đến 50% nhu cầu vi chất….Đồng quan điểm với các chuyên gia quốc tế, PGS, TS Nguyễn Thị Lâm, Nguyên Phó Viện trưởng Viện Dinh dưỡng quốc gia, khẳng định tầm quan trọng của can thiệp dinh dưỡng hợp lý để trẻ em có cơ hội phát triển toàn diện. Sau 6 tháng tuổi, trẻ có thể sử dụng các sản phẩm dinh dưỡng công thức bổ sung phù TS Lâm cho rằng, bên cạnh chế độ ăn với tinh bột, rau và các loại protein từ thịt, cá…, sản phẩm dinh dưỡng công thức bổ sung các chất dinh dưỡng thiết yếu là một trong những lựa chọn phù hợp trong thức ăn bổ sung để bù đắp những khoảng trống của sữa mẹ trong giai đoạn này, giúp trẻ phát triển toàn phần thảo luận về Thực trạng dinh dưỡng và chiến lược can thiệp tại Việt Nam, Tiến sĩ, Bác sĩ Nguyễn Song Tú của Viện Dinh dưỡng Quốc gia đã dẫn nhiều số liệu cho thấy tỷ lệ suy dinh dưỡng thấp còi ở trẻ em Việt Nam, dù đang có xu hướng giảm dần, nhưng vẫn ở mức cao so với nhiều quốc gia phát triển trong khu vực và trên thế giới. Cùng với đó, tình trạng thiếu máu, thiếu kẽm ở trẻ em Việt Nam cũng ở mức cao, đặc biệt là những khu vực trung du và miền nỗ lực cải thiện tình trạng này, Việt Nam đã có những kế hoạch hành động và đang tiếp tục thực hiện các các chiến lược quốc gia về dinh dưỡng. Tuy nhiên, để đạt được các mục tiêu tham vọng mà Chiến lược Quốc gia về dinh dưỡng giai đoạn 2021-2030, một trong những yếu tố then chốt là hoàn thiện cơ chế, chính sách về dinh dưỡng, Nguyễn Song Tú nhấn năm qua, có nhiều quan điểm cho rằng Việt Nam cần có luật dinh dưỡng cho người Việt nói chung và Luật dinh dưỡng học đường nói riêng. Anh hùng Lao động Thái Hương, nhà sáng lập Tập đoàn TH, là người kiên định bền bỉ, nỗ lực không ngừng nghỉ đề xuất và ủng hộ các luật này với khát vọng nâng cao tầm vóc người ví dụ về câu chuyện của nước Nhật, bà Thái Hương cho biết ngay sau khi kết thúc chiến tranh, Nhật Bản đã ban hành ngay Luật sữa học đường và chỉ sau mấy chục năm, đã không còn hình ảnh người Nhật thấp bé, "lùn" như họ từng bị gọi. Thay vào đó, chiều cao trung bình của nam thanh niên Nhật Bản hiện nay đã lên đến mức Thái Hương không đơn độc. Tại Hội thảo, Lê Thị Hợp, Chủ tịch Hội Dinh dưỡng Việt Nam, nguyên Viện trưởng viện Dinh dưỡng Quốc gia, Cố vấn Viện Dinh dưỡng TH, và các nhà khoa học dinh dưỡng đã bày tỏ sự đồng tình với mong muốn muốn về việc cần có luật về dinh dưỡng cho người Việt, nhằm kiểm soát hiệu quả vấn đề bảo đảm dinh dưỡng khoa học cho người Việt, đặc biệt là trẻ sẻ bên lề hội thảo quốc tế này, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Xã hội cho biết bà ủng hộ đề xuất ban hành luật về dinh dưỡng để chăm sóc tốt nhất cho người dân nói chung và trẻ em nói riêng."Tôi ủng hộ đề xuất này bởi dinh dưỡng hợp lý là vấn đề vô cùng quan trọng không chỉ với người dân mà còn với tương lai và giống nòi dân tộc. Muốn chăm sóc dinh dưỡng tốt cần phải có khung pháp lý phù hợpBà Mai Hoa cho biết, các quy định về dinh dưỡng hiện đã có và nằm rải rác trong các Nghị định, thông tư; nay nếu được tập hợp lại trong một văn bản luật thì quá trình triển khai sẽ thuận lợi hơn, giúp việc chăm sóc dinh dưỡng cho người dân đạt kết quả tốt nhất và thu hút doanh nghiệp đầu tư cho lĩnh vực này."Tôi hy vọng từ ý tưởng và đề xuất của nhà khoa học, các cơ quan chức năng sẽ nghiên cứu và đề xuất đề đưa nội dung này vào Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh càng sớm càng tốtTH true FORMULA Nấc thang mới tới khát vọng vì tầm vóc ViệtTrong khi chính sách, cơ chế vẫn là điều "mong mỏi", Tập đoàn TH luôn kiên định trên con đường trở thành chuyên gia dinh dưỡng kiêm người "nội trợ tử tế" . Sản phẩm dinh dưỡng công thức từ sữa tươi TH true FORMULA được tạo ra nhằm hỗ trợ sự phát triển toàn diện của trẻ với công thức độc quyền CARE ADVANCE . "Mặc dù Việt Nam là nước đang phát triển, nhưng đối với tất cả các sản phẩm dinh dưỡng của người Việt, đặc biệt là dành cho trẻ em, chúng tôi đi theo các quốc gia đã phát triển. Nếu không theo đuổi những điều tốt nhất, nghĩa là chúng ta đã bỏ qua cơ hội. Sản phẩm này của TH ngày hôm nay chính thức ra mắt với thông điệp Chúng ta hãy làm cho trẻ em một ly sữa với trái tim và tấm lòng của người mẹ’", Bà Thái Hương nhấn theo đuổi sứ mệnh Vì sức khỏe cộng đồng, các sản phẩm của Tập đoàn TH ra đời dựa trên sự thấu hiểu thực trạng và nhu cầu dinh dưỡng của người Việt. Những sản phẩm khoa học đột phá, sáng tạo vì sức khỏe cộng đồng – hoàn toàn từ thiên nhiên – tươi, ngon, bổ dưỡng của TH góp phần củng cố vị thế "chuyên gia dinh dưỡng" của TH."TH true FORMULA là sản phẩm dinh dưỡng công thức quan trọng đảm bảo chất lượng về dinh dưỡng, cải thiện sức khỏe đường ruột, tăng cường miễn dịch và phát triển não bộ của trẻ; góp phần hoàn thiện danh mục sản phẩm của TH, đáp ứng được toàn bộ vòng đời của con người", Lê Thị Hợp khẳng định. Mấy hôm nay không lên triều, nhưng cũng khá bận rộn, một đằng an ủi hai vị trọng thần Trần Văn Kỷ, Lê Văn Hưng. Mặt khác lại cho gặp nhằm lôi kéo đám cựu thần quan văn võ tướng. Thật là khổ sở nha, đường đường là hoàng đế một nước mà suốt ngày phải nghỉ cách lôi kéo lấy lòng đám cận chung do hoàn cảnh ra đời của nhà Tây Sơn, xuất thân từ khởi nghĩa nông dân đa số các tướng lĩnh quan lại khá chất phác thật thà, vẫn chưa bị tiêm nhiễm nặng thói hủ nho đầy tính bảo thủ. Nếu có phương pháp phù hợp vẫn chữa trị vấn có một số quan văn xuất thân nhà nho như Ngô Thời Nhậm, Phan Huy Ích, Nguyễn Thiếp, Trần Văn Kỷ…vv. Hồ Độc Lập đang tìm cách lôi kéo kết quả nhận được không khả quan lắmHồ Độc Lập sau khi quan sát và cân nhắc kỹ một hồi liền nhận thấy đa số quan lại đều trung thành với nhà Tây Sơn, nhưng do việc không phục lẫn nhau mà gây nên bất hòa. Trong triều tạm thời chia làm 3 phe phái đầu là những người theo Quang Trung từ thủa mới khởi nghĩa như Phan Văn Lân, Lê Văn Hưng, Võ Đình Tú…vvPhái ngoại thích do Bùi Đắc Tuyên cầm đầu, trong dó có Ngô Văn Sở, Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân…vv Phái những người xuất thân bắc hà như Ngô Thời Nhậm, Phan Huy Ích, Trần Văn Kỷ, Vũ Văn Dũng….v vĐa số các quan lại đều làm nhiệm vụ trấn giữ ở bên ngoài, Hồ Độc Lập từ khi xuyên việt đén bây giờ không được gặp nên chẳng có ấn tượng gì nhiều, nhưng việc lôi kéo cũng phải dự định Hắn muốn điều động một số người về lại kinh thành . Một là để dễ bề lôi kéo và làm công tác tư tưởng. Sau lại luân chuyển chức vụ tránh một người giữ ư chức vị quá lâu tại địa phương. Và cuối cùng là cân bằng quyền lực trong dự định sẽ phải điều động lại một lượt quan lại cũng như sắp xếp binh lực một lần nữa tại bắc hà. Các thành phần hủ nho như Ngô Thời Nhậm, Phan Huy Ích, Nguyễn Thiếp… chắc chắn phải được đưa ra ngoài làm quan. Muốn làm được như vậy trước tiên phải có sự ủng hộ của hệ phái bắc hà, trong đó phải kể đến Vũ Văn Dũng và Trần Văn may là Vũ Văn Dũng đang trên đường trở về kinh, mà Kỷ sau chuyện cắt chức Bùi Đắc Tuyên một nửa là tâm phúc của hắn. Chuyện này nếu suôn sẻ, hắn sẽ có trong tay khoảng hai vạn quân đội nếu sử dụng khéo liền có thể chắc chắn củng cố quền lực trong tay, lúc đó thoải mái thực hiện cải cách sẽ không còn lực cản từ nội phía Trần Quang Diệu và Bùi Thị Xuân thì dễ nói rồi, chính là tâm phúc của Quang Toản, Quang Toản có thể leo lên ngôi vua cũng là nhờ sự ảnh hưởng và tác động từ phía Diệu và Xuân. Tính theo vai vế Quang toản phải gọi Xuân là dì và gọi Diệu một tiếng một điều nữa mà Hồ Độc Lập lưu tâm là chọn ai nắm quân bảo vệ kinh thành. Lúc trước Ngô Văn Sở nắm binh, giờ đây Sở ra Thăng long nhận chức. Nên chức võ tướng này còn bỏ trống chưa ai làm, khi Lê Văn Hưng báo lên hắn mới biết. Kể ra vị trí này nói quan trọng thì rất quan trọng mặc dù chi quân đội này chỉ có 5000 người nhưng phải hỏi nơi mà nó đóng quân là ở đâu?, chính là kinh thành Phú Xuân đấy! Nếu nói thích hợp theo Hồ Độc Lập chính là Phan Văn Lân . Trong sử sách ghi lại Phan Văn Lân trí dũng hơn người, đánh giặc rất giỏi. Hễ được ban thưởng là đem hết ra để khao quân, không mấy khi nhắc đến việc nhà. Ông ra vào giản dị, chẳng khác người hầu. Quân Thanh sợ ông, gọi ông là "Phi tướng quân", có nghĩa là vị tướng ở trên trời bay Văn Lân hiện đang giữ chức nội hầu coi việc bảo vệ hoàng cung tức là ngự lâm quân, để thấy Quang Trung coi trọng ông như thế nào. Ngoài ra còn một ứng cử viên nữa chính là Bùi Thị Xuân, và thực tế nếu như không phải do Hồ Độc Lập xuyên việt đến lúc này tướng quân coi giữ kinh thành chính là bà quy định người giữ ngự lâm quân và cấm vệ quân không thể cùng một người được, bởi vậy Bùi Thị Xuân có vẻ là người thích hợp nhất cho vị trí đường lớn thuộc địa phận trấn nghệ, dưới chân đèo ngang, một đoàn người ngựa tầm khoảng hơn trăm lưng deo đao sắc thân mặc giáp, nhìn qua không cần đoán cũng biết đây là quân đội triều đình đang đi về phái kinh đầu đoàn người ngựa là hai vị đại hán, một người áo quần gọn gàng tay cầm trường thương dáng cao ráo trong như một vị thư sinh. Người còn lại lưng đeo đao lớn nhìn vào có thể đoán được đấy ắt bảo đao, thân người này cao to hùng vĩ trông oai hùng, đúng như hình tượng tướng quân mẫu hai dục ngựa thong thả tiến tới vừa đi vừa nói chuyện khá gần gũi. Người đàn ông mang bảo đao nói với người cầm thương.“ Hiền đệ! Lần này không biết bệ hạ gọi chúng ta về có việc g씓 Đệ nghe đâu chiến sự tại phan rang quân ta gặp bất lợi, không biết có liên quan đến chuyện này hay không?”“ Diệu, Xuân nhị vị tướng quân chẳng phải đang cầm quân ở đó đối chọi với giặc Nguyễn Ánh hay sao, với khả năng cầm quân của họ sao lại gặp bất lợi được cơ chứ”“ Dũng đại ca! vậy huynh không biết rồi, chính gặp Diệu, Xuân hai vị tướng quân nên quân ta mới bất lợi”“ Đình Tú đệ có cao kiến gì xin nói ra để ngu huynh đây được mở mắt” “ huynh đệ hai ta đâu cần khách sáo như vậy, cao kiến thì không có nhưng huynh có lẽ không biêt, Diệu Xuân nhị vị tướng quân tuy cầm binh đánh trận giỏi nhưng sở truờng chính lại ở vùng núi, ra kỳ binh bất ngờ, mà phan rang là vùng đồng bằng vậy chẳng phải đã rõ rồi sao?”Quả đúng là như vậy Bùi Thị Xuân và Trần Quang Diệu dưới thời Quang Trung chuyên cầm quân đi theo đường núi từ nghệ an vào đến tây nguyên, nhiều lần xuất kỳ binh bất ngờ tập kích địch lập nên công trạng. còn khi đánh quân thanh ở đồng bằng bắc bộ hay đánh quân xiêm ở nam bộ lại không sử dụng Trần Quang Diệu. Điều đó có thể thấy được tài nhìn người của Quang ra đây chính là hai võ tướng Võ Văn Dũng và Võ Đình Tú đang trên đường về kinh. “ Hiền đệ nói chí phải, ngẫm ra cũng đúng, chẳng trách năm đó tiên hoàng 4 lần xuất quân đánh vào Gia Định lại không có phần của y.. ha ha”“ Đệ nghĩ lần này Trần Quang Diệu tướng quân cầm quân chống với giặc Ánh chắc do ý của Tuyên.”“ Hừ.. nghe nói hắn ỷ thế lộng hành trong triều lắm, lần này đừng để cho ta thấy không ta thề nén hắn xuống sông cho cá ăn”.Nếu Hồ Độc Lập nghe được câu này chắc phải há mồm kinh ngạc. trong lịch sử đúng là có chuyện như vậy đấy. Võ Văn Dũng chính là đã ném Bùi Đắc Tuyên xuống sông đấy!“ Chuyện đó để sau hãy bàn, lần này hoàng thượng gọi hai ta về chắc sẽ không ngoài việc đánh giặc Ánh, huynh nói xem bàn về công thành chiếm trại địch chẳng phải sở trường của huynh đệ ta sao”“ Đúng vậy! Đến lúc đó không biết ai trong hai ta được cầm quân đây”“ Cái đó còn phải xem vào hoàng thượng rồi, huynh không định tranh giành với đệ đấy chứ”“ Tất nhiên chuyện này ta phải dành rồi, đệ nhường cho ta đi, ta thật ngứa tay chân quá rồi, mấy năm rồi không được ra chiến trường thoải mái một trận”Võ Văn Dũng háo hức nói, nhất quyết không nhường cho Võ Đình Tú “ Đệ cũng không nhường đâu đó” Võ Đình Tú đáp lại……….Đoàn người ngựa tiếp tục lên đường thẳng hướng kinh thành…….Kinh thành phú xuân, hoàng cung, bên trong thư Độc Lập vừa viết xong một bức thư cho đại đô đốc Lý Văn Bưu sau đó cho người nhanh chóng truyền tin.Lý Văn Bưu là một trong thất đại hổ tướng của triều tây sơn xuất thân trong một gia đình giàu có chuyên nghề buôn ngựa ở Đại Khoang, Phù Cát, Bình Định. Nổi tiếng ngay từ tuổi niên thiếu về tài đức, võ nghệ, một phần vì ngựa tốt mà ông bán nên ông có rất nhiều hào kiệt làm bằng hữu. Về sau, ông tham gia vào phong trào Tây Sơn với vai trò huấn luyện chiến mã, ngoài ra ông còn chỉ dạy cho Bùi Thị Xuân cách huấn luyện chiến mã để sau này bà áp dụng nó vào huấn luyện voi chiến’.Hồ Độc Lập lập tính đến chuyện sắp xếp lại quân đội ở bắc hà. Khi nhìn đến tam điệp ba vì liền nghĩ đến ngay đến điệp Ba vì đóng vai trò như yết hầu đi vào bắc hà, lại là thảo nguyên tốt thích hợp cho việc chăn thả gia súc như trâu, bò, và đặc biệt là ngựa. đây chính là nguồn sức kéo mà đất nước đang cần đấy. Tương lai dù khi xe hơi nước ra đời thì sức kéo của gia súc vẫn đóng vai trò chính, vì không phải ai cũng có tiền mua xe hơi nước đấy, với lại từ lúc này đén khi đó còn một khoảng thời gian khá điệp Ba Vì đóng vai trò quân sự vô cùng quan trọng. nếu có thể đóng một cánh quân ở đây, phía tây là thành nghệ an, phía bắc là thành thăng long, phía đông là vùng đồng bằng hải phòng quảng ninh. Khi một trong 3 nơi này có chuyện thì đây sẽ là nơi chi phối quân tiếp viện nhanh nhất. Vậy nên tại đây đóng một nhánh quân đội vừa huấn luyện vừa nuôi ngựa lấy đó xây dựng đội kỵ binh cơ động thì quá tuyệt. Khi nhắc đến vấn đề này Lê Văn Hưng liền giới thiệu Lý Văn Bưu cho hắn. Hồ Độc Lập vốn định truyền chỉ cho Lý Văn Bưu trở về nhưng nghĩ đi nghĩ lại hắn vẫn thấy viết thư sẽ hay hơn. lần này trong thư Hồ Độc Lập dùng ngôn từ khá khách sáo, cuối thư mới mở lời trước mời Bưu về kinh đón tết sau lại có việc lớn muốn ông đi làm giúp. Theo như suy nghĩ của Hồ Độc Lập nếu vài năm sau mỗi năm vùng Tam Điệp Ba Vì có thể cho ra một ngàn con ngựa chiến và khoảng 5000 con ngựa kéo thì đúng là đã giúp hắn giải quyết được nhiều vấn đề về nhân lưc. Tương lai muốn làm đường, cất nhà cửa, xây dựng cảng biển ..v v. lượng ngựa kéo xe này chính là nguồn lao động vô cùng lớn đấy. nếu không đầu tư ngay từ bây giờ đến khi đó chỉ sợ luốn cuống tay chân.“Khải bẩm hoàng thượng thượng thư bộ hộ Ng Thế Lịch xin gặp”.lão phúc chạy vào thư bộ hộ sao? Mình đang tính cho gọi lão đến không ngờ lã tự đến càng khỏi mất công cho gọi.“ Mau cho vào”Nguyễn Thế Lịch hôm nay cuãng không phải bất ngờ mà đến, theo quy định mỗi tháng riêng bộ hộ phải cho người đến báo cáo với vua về tình hình thu chi quốc khố một lần, cái này là quy định riêng được đặt từ lúc tiên hoàng còn sống.“ Thần Nguyễn Thế Lịch khấu kiến hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế ““ ái khanh bình thân”“ tạ ơn hoàng thượng”“ ái khanh có việc gặp trẫm”“ Thần xin dâng sổ thu chi của bộ hộ tháng nay lên hoàng thượng xem xét”Nguyễn thế lịch đem sổ kê khai thu chi của bộ hộ một tháng qua cho Hồ Độc Lập. hắn cầm lấy cũng giả bộ lật vài trang cho có bộ chứ mấy con số được ghi bằng chữ nôm này quá khó hiểu. Bỏ cuốn sổ xuống bàn hắn hỏi lão.“ Lịch thượng thư! Không biết một năm quốc khố thu vào được bao nhiêu tiền?”“ khải bẩm hoàng thượng, mọi năm thu vào khoảng chừng 200 vạn lượng bạc”Chỉ có 200 vạn lượng thôi sao. Đúng là quá ít đi, nhưng kể ra cũng đúng, thuế khóa chủ yếu trông chờ vào mấy mẫu ruộng cũng chỉ có thế không hơn được.“không biết quốc khố hiện tại còn bao nhiêu bạc”Lão lịch nghe vậy ngập ngừng một chút mới đưa ra con số.“ 20 vạn lượng, do mới vừa bổ sung một đợt quân lương cho tướng diệu nên chỉ còn nhường ấy. sang năm phải đến tháng 4 mới có đợt thu thuế mới, thần sợ quốc khố không đủ bạc để chi đến lúc ấy”20 lượng bạc đúng là quá it, quá quá ít sao đủ để duy trì năm tháng nữa cơ chứ. Lạ là mấy năm trước cũng chỉ thu vào như vậy mà cái triều đình này vẫn duy trì được cho đến bây giờ.“ Mấy năm trước cũng như vậy sao” Hắn hỏi lại“ mấy năm trước dù thiếu nhưng chỉ cần tiêt kiệm một chút liền có thể qua, nhưng năm nay một số nơi gặp lũ bão ảnh hưởng đến mùa màng nên chỉ thu được 150 vạn lượng” Lão Lịch trả lời rụt rèNghe đến đây Hồ Độc Lập cảm thấy chán ngán, ban đầu hắn dự định lấy một ích tiền ở quốc khố nhằm chi trả cho các hoạt động, nay nghe tin như vậy thật đúng là đau đầu rồi. e rằng phải nhanh chóng tìm đường kiếm tiền khác mà thôi’Thầm nói trong miệng xem ra phải cắn miếng bánh nhà thanh này rồi’. Quang Toản mừng rỡ với thành công mới đến từ thuốc nổ, lệnh cho Thomas cứ dựa vào đó mà nghiên cứu cách sản xuất công nghiệp, đặc biệt căn dặn lão cách xử lý và những quy tắc an toàn liên quan đến hai loại thuốc nổ này, từ sản xuất cho đến bảo quản, di chuyển và sử dụng, hắn nhất nhất ghi ra bắt lão cứ y theo đó mà thực hiện, Quang Toản cho Phan Thuận và Thomas lựa chọn những nhân viên cẩn thận nhất, dành thời gian để học tập về an toàn lao động trong lúc chờ đợi công nhân xây dựng xưởng sản tay Phan Thuận công nhân làm việc ngày càng đông, các hạng mục sản xuất ngày một nhiều, thành Phú Xuân trở nên chật hẹp không đáp ứng đủ nhu cầu sử dụng, hắn lại chưa nghĩ đến việc cho mở rộng kinh đô, đành sắp xếp một khu vực trống trải rộng hai dặm vuông trên một quả đồi cách Phú Xuân chín dặm về phía tây, Quang Toản cho công nhân xây hai lớp tường cao ba mét cách nhau một mét có thép gia cố, ở giữa đắp cát đá, như vạn lý trường thành thu nhỏ, lính tuần tra có thể đi trên tường thành, cách năm mươi mét có một trạm gác, phía ngoài tường còn sắp đặt trạm gác ngầm, lính tuần tra có mang theo chó săn, an ninh bảo đảm tuyệt trong xây dựng nhiều nhà xưởng san sát nhau, có cả nhà kho và nơi nghỉ ngơi cơm nước cho công nhân, có phòng thí nghiệm, có sân bãi phục vụ cho việc thử nghiệm, riêng xưởng sản xuất thuốc nổ được đặt cách ly xa hơn so với các nơi khác, nơi đây được canh giữ cẩn mật, phát hiện người không có phận sự đến gần trong khoảng trăm mét liền giết chết bất luận tội, trở thành chỗ cơ mật tuyệt đối, hơn cả hoàng cung. Các nơi được liên kết với nhau bằng những trục đường vuông vức như bàn cờ, Quang Toản hướng dẫn Phan Thuận và Phan Viễn sắp xếp nhân công và nhà xưởng sao cho hợp lý chia ra từng khâu theo cách sản xuất dây chuyền, đầu tiên nhằm tránh để lộ bí mật công nghệ ra ngoài sau lại giúp tăng năng suất lao động. Quang Toản còn cho làm đường nối liền từ đây về Phú Xuân, đặt tên gọi là vùng Công Nghiệp Quốc Phòng, trong tối lại gọi là Vùng Cấm 2. Ngoài sáng Trần Quách Tĩnh cho quân bảo vệ ngàn người, Dương Thiếc kiểm soát người ra vào, trong tối Trần Đình Tâm xếp người tra xét, Quang Toản hoàn toàn có thể yên tâm về mức độ bí mật nơi nói để xây dựng công trình như vậy Quang Toản cần thuê mướn rất nhiều nhân công, may sao lúc này Amina Smith đưa đến cho hắn một đề nghị không tồi, hằng tháng Quang Toản phải cung cấp cho hắn 2000 mét vuông gương soi, đổi lại hắn đem đến cho Quang Toản 10000 nole. Quang Toản thấy cuộc làm ăn này mình có lời chán, lại nghĩ đến vấn đề lâu dài nên đưa ra một vài yêu cầuĐầu tiên ưu tiên nhận nô lệ là gia đình, yêu cầu phải có ít nhất một người trong độ tuổi lao hai không phân biệt chủng tộc, giới tính hay tôn giáo, mỗi người trong độ tuổi lao động sẽ tính một đơn vị noleThứ ba những nole là biết làm mỏ hoặc mang theo gia đình được tính hai đơn vị, thợ thủ công, công nhân có nghề được tính ba đơn vị, thủy thủ được tính bốn đơn vị, người trí thức được tính năm đơn bốn Nole không được có tội phạm nguy hiểm. Nole phai còn khả năng lao năm cứ 2,5 mét vuông kính đổi lấy 10 đơn vị nole, hoặc theo giá cả tương đương tính theo thị trường Đại Việt mỗi đơn vị nole 50 lượng Amine đặc biệt hí hửng với điều kiện này, chẳng do dự mà đáp ứng, thật ra Quang Toản đã quên mất giá cả gương soi hiện tại ở Châu Âu là 1000 lượng bạc một mét vuông, đắt gấp năm lần giá Quang Toản bán ra, cuộc mua bán này Smith Amine lời to, nhưng trong mắt Quang Toản thì hắn mới là lời, có gì lời bằng mỗi tấm gương soi đổi được bốn từ đó ngoài Smith Amine, Quang Toản kí với hằng loạt thương đoàn khác những điều khoản tương tự, hàng tháng đưa đến cho hắn vài vạn sức lao động mới, trong đó không thiếu nhiều người có tay nghề tốt, đến từ nhiều chủng tộc và quốc gia khác nhau. Đại Việt trở thành thị trường thu hút nole nhiều thứ hai chỉ sau Bắc năm sau đó, khi nole nhiều, lại đa dạng phức tạp, dẫn đến việc quản lý trở nên khó khăn, không khéo còn có thể đau đầu vì gặp nổi loạn, cộng thêm việc Quang Toản bị ảnh hưởng đến các vấn đề nhân quyền và dân quyền ở kiếp trước, nên hắn đưa ra nhiều quy định có lợi cho nole, đầu tiên là để thu lòng người, thứ hai lại để nole có mục tiêu phấn đấu giúp họ yên tâm làm việc không quậy phá. Sau lại dễ cho người dưới dễ quản lý. Quang Toản quy địnhĐiều một những nole thông qua con đường mua bán khi đến với Đại Viêt nghiễm nhiên trở thành một thành phần của Đại Việt, trung thành với hoàng đế Đại Việt, không được hai lòng. Chỉ một mình và duy nhất Hoàng Đế được quyền sở hữu nole trên toàn lãnh thổ Đại hai Mỗi Nole được cung cấp thẻ bài ghi đầy đủ thông tin về người đó, nole phải bảo vệ tránh mất mát, nếu mất sẽ bị coi như người bất hợp pháp, những nole trước khi được cấp thẻ bài cũng được gọi là người không hợp pháp. Kể từ khi đeo thẻ bài liền gọi là nole hợp ba phát hiện có người cố ý xâm phạm, gián điệp, đột nhập vì bất cứ mục đích, người tạo ra hậu quả nghiêm trọng, người để lộ thông tin cơ mật. Vì bất cứ lý do hay mục đích đều được xếp vào nole quấy bốn nole vi phạm pháp luật tại Đại Việt sẽ bị xử theo quy định ban hành mà không cần thông qua bất cứ một tòa án năm Nole được chia làm sáu loại như sau Loại 1 nole tri thức giáo sư, tiến sĩ, cử nhân, ky sư, nhà khoa học, nhà nghiên cứu, linh mục hoặc tương đương, tướng lĩnh, lãnh đạo quan lại.. hoặc tương đươngLoại 2 nole có nghề là thủy thủ, hoặc pháo thủ, biết hàng hải, hoặc chiến binh xuất sắc biết võ nghệ, cưỡi ngựa bắn tên, có sức khỏe Loại 3 nole là thợ thủ công hoặc công nhân lành nghềLoại 4 nole biết khai thác mỏ hoặc nô lệ mang theo gia đìnhLoại 5 nole là nữ giớiLoại 6 những nole còn lạiNhững người không nằm trong độ tuổi lao động nhưng thuộc diện gia đình của nole nghiễm nhiên được coi là dân tự do. Được hưởng chế độ và phúc lợi vốn cóNole thuộc nhiều hơn một loại được chọn loại cao sáuNole thuộc loại thứ nhất và loại thứ hai được xem là công dân Đại Việt khi biết giao tiếp bằng tiếng Việt hoặc phục vụ đủ năm năm tính từ ngày cấp ghi trên thẻ thuộc loại thứ ba được tự do khi phục vụ đủ hai năm và biết giao tiếp tiếng Việt hoặc phục vụ đủ năm thuộc loại thứ tư và thứ năm được tự do khi phục vụ đủ ba năm và biết giao tiếp tiếng việt hoặc đủ năm loại sáu được tự do khi phục vụ đủ bốn năm và biết giao tiếp bằng tiếng việt hoặc phục vụ đủ 7 nơi làm việc và nơi ởNole loại 1,2 và 3, tùy theo ngành nghề mà được đưa đến nơi làm việc bố trí nơi ở tương loại 4 được đưa đến bố trí làm việc và nơi ở cố định tại gần khu mỏ được bố trí làm việc, sao cho vừa gần làng người Việt, vừa gần chỗ làm, tiện quản nole còn lại phục vụ trong các công trình phải di chuyển chỗ ở thường xuyên không cố được tự do hay không, tính từ ngày được cấp thẻ trong 15 năm không được ra khỏi huyện hoặc cấp hành chính tương đương huyện, nơi đang làm việc hoặc nơi đang sinh sống khi chưa có giấy phép của cơ quan có thẩm quyền nơi đó, nếu bị phát hiện liền bị coi là nole bỏ tám Nole đang làm việc ở vị trí nào sẽ được trả lương một nửa cho tương ứng vị trí ấy so với dân tự do làm cùng vị trí, được cung cung cấp nơi ăn chốn ở, khám chữa bệnh miễn chín Nole không được tự ý kết hôn, giữa các nole đều bình đẳng, được bảo hộ về tính mạng, giữa các nole không được xâm phạm đến thân thể, tài sản, thân nhân, riêng tư của nhau. Công dân hợp pháp không có quyền xúc phạm đánh đập xâm phạm đến thân thể tài sản gia đình của nole. Nếu vi phạm sẽ bị xử theo pháp luật hiện hành. Nole xúc phạm đến danh dự thân thể tính mạng và tài sản của công dân hợp pháp cũng theo pháp luật hiện hành dành cho công dân hợp pháp sau đó gấp hai lần mà xử có quyền tố cáo đến người quản lý và cấp lãnh đạo cao hơn để bảo vệ quyền lợi của hai mươi nole có cùng huyết thống, quê quán, ngôn ngữ, màu da được ưu tiên xếp gần nhau theo thứ tự tăng tiến tạo thành một đội, mỗi đội tự bầu ra lấy một người quản lý nhóm mình, mỗi năm đội được sắp xếp một người quản lý là dân tự sau khi được tự do sẽ được cấp phát nhà ở để sinh sống ổn định lâu dài. Điều mười Đối với nole lười biếng, người trông coi được quyền cắt lương, không cho ăn uống ngày đó, nếu nghỉ quá ba mươi ngày nole bị cấp thẻ bài lại từ đầu, ngày phục vụ trước đó được tính bằng không, cấp thẻ lại quá ba lần được cho là nole quấy bị mất thẻ sẽ được cấp thẻ bài lại từ với nole bỏ trốn, xử với nole quấy rối, xử quy định trên ngay ở điều thứ nhất nói rõ, trên lãnh thổ Đại Việt chỉ mình hoàng đế mới có quyền có nole, tất cả nole trên Đại Việt đều là sở hữu của hoàng đế, Quang Toản không muốn mở rộng chế độ nole trên cả nước, không muốn người dân có nole, cũng như buôn bán nole, và hắn không hoàn toàn coi việc đang làm là mua bán nole, mà đúng hơn là một dạng nhập cư cưỡng bức, nhằm giải quyết tình trạng thiếu lao động trước mắt, Hắn cứ nghĩ đến viễn cảnh, trong năm năm, mười năm, hoặc hai mươi năm, tới khi các nhóm nole đầu tiên trở thành dân tự do, rất nhiều dân tộc đến từ nhiều nơi khác nhau cùng chung sống trên một lãnh thổ, tạo nên sự đa dạng về văn hóa, phong phú về tập quán, lúc đó tình xã hội Đại Việt sẽ thành dạng gì, không biết có tạo nên một môi trường sống cởi mở như Hoa Kỳ ở thế giới kia. Đó chỉ là tưởng tượng của hắn trong lúc rảnh rỗi, còn thực tại vẫn còn nhiều điều cần quan tâm mà trong đó có chuyện, như thế nào để quản lý, làm sao để đảm bảo những điều khoản trên được thực hiện nghiêm chỉnh với đúng tinh thần mà hắn đem ra. Việc này cần đến nhiều thời gian và công sức đúc kết kinh nghiệm qua vô số lần thực tế mới hi vọng từng bước hoàn thiện, phải trông mong vào tương lai, còn trước mắt Quang Toản cho Phan Huy Ích thành lập cục quản lý nole để phân bổ người trông coi và quản lý nhân khẩu, cấp phát thẻ bài, xử lý rắc rối và bảo vệ quyền lợi cho lai, nhờ có nguồn lao động không ngớt này, Quang Toản thực hiện được những việc hao tốn lao động, đầu tiên là mở rộng khai khoáng mỏ, xây dựng đường sá, cảng biển, làm các công trình thủy lợi, mở rộng sản xuất xi măng sắt thép, củng cố thành trì, nhân công các ngành công nghiệp đang thiếu thốn được lấp đầy, thủy thủ mở rộng, đội ngũ trí thức gia tăng. Tham vọng của Quang Toản nhờ vậy mà gia tăng, hắn cảm giác được đường đi đến thành công có vẻ quang đãng hơn nhiều, vung tay đã không sợ bụi gai bên đó là chuyện của sau này rồi, còn lúc này đây, Hắn phải đương đầu trước thử thách mới, nếu không vượt qua thì khỏi phải nói đến chuyện sau này nữa gì cũng có hai mặt của nó, Quang Toản một lần ba phía mở chiến trường, mỗi tháng nuôi ăn thêm vài vạn người, lại được tin thất trận của Võ Văn Dũng, các phú hộ vì đó mà hạn chế bán ra lương thực, thêm việc di dân khai hoang chưa làm ra được hạt gạo nào nhưng tiêu tốn lương thực không hề nhẹ, tuy có khoai lang thay thế nhưng khoai lang nào thay thế được cơm. Lương thực lên giá, tin thất trận ở Diên Khánh báo về, chỉ sau tháng thứ nhất đã lên đến gấp đôi, tháng thứ hai liền tăng gấp bốn, Quang Toản nhất thời lâm vào thế bí chưa biết phải giải quyết như thế nào, đình thần xôn xao, ai nấy loạn cả lên, đứng ngồi không yên, đổ tất cả tội lỗi cho Võ Văn Dũng, sau đó còn ngụ ý nói, do Hoàng Thượng khi không đảo lộn mọi thứ lên làm gì’. Nghe thế Quang Toản biết chẳng thể nào trông cậy vào đám đình thần được chỉ đành thở dài ngao Toản kinh nghiệm không đủ, không đánh giá được mức độ quan trọng của lương thực ở thời đại này, như ở thế giới kia, để đánh giá sự ổn định của thị trường người ta dựa vào các chỉ số hối đoái ngoại tệ, giá vàng hay xăng dầu làm chính, còn ở thế giới này, lương thực là điều sống còn quyết định sự tồn tại của một triều lương thực tăng cao, nguyên nhân đầu tiên chính là từ việc đổi tiền, từ 600 đồng mỗi lượng bạc nay thành 1000 đồng một lượng bạc, đồng tiền mất giá bốn mươi phần trăm, trước khi đổi tiền Quang Toản đã tính toán đến chuyện này, hắn nghĩ, mất giá bốn mươi phần trăm không phải là vấn đề quá lớn, với lại dù cho mất giá tại thời điểm này cũng phải cho đổi tiền, vì các lợi ích mà nó đem lại cho Đại Việt trong tương lai là vô cùng lớn, theo suy tính chỉ chuyện mất giá bốn mươi phần trăm của tiền đồng không đủ để giá lương thực tăng gấp bốn lần sau hai tháng. Quang Toản lại quên rằng, hạ giá đồng tiền cũng đi kèm với việc giảm đi lợi nhuận của thương nhân nhà Thanh khi buôn bán với Đại Việt, nhất là mặt hàng lương thực, chở chục thuyền lương thực đầy vào Đại Việt ở thời điểm này lợi nhuận không bằng chở một thuyền tơ sợi, khi các các thương buôn người hoa giảm dần việc đưa lương thực vào tiêu thụ cũng trở thành một nguyên nhân khiến lương thực trong nước khan nhân chính ở đây là do Quang Toản trong vòng sáu tháng sau tết, đưa vào thị trường 10 triệu lượng tài chính, thông qua việc tăng lương cho binh sỹ và giải tán 10 vạn quân địa phương, làm cho đồng tiền giảm giá mạnh, lạm phát xuất hiện, rồi còn việc cung ứng miễn phí lương thực cho cả triệu di dân đi khai hoang, đẩy tình trạng lương thực trong nước đi vào tình trạng khan hiếm, khiến bộ hộ phải mở ba kho lương ở , Quy Nhơn, Nghệ An, Thăng Long, nhằm cung ứng lương thực cho các tướng sỹ ngoài biên ải, tin tức Võ Văn Dũng thất trận như giọt nước làm tràn ly, khiến các địa chủ hạn chế bán gạo, các thương buôn chỉ mua vào mà hạn chế bán ra, muốn đầu cơ tích trữ đẩy giá tăng đầu tiên trong đời Quang Toản cảm thấy hận đám gian thương đầu cơ tích trữ như vậy, chỉ hận không thể một mẻ bắt hết, đem ra pháp trường giải quyết một lần cho gọn, sau đó lục soát nhà cửa đem tịch thu hết gia sản. Nói thì vậy nhưng lý trí không cho hắn làm điều đó, hoàn toàn không thể làm, chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp khác để giải quyết, không trông chờ gì vào đám quan lại ở lúc này, liên tiếp những buổi lâm triều là một màn đổ tội, đùn đẩy trách nhiệm, mà nạn nhân chính là Võ Văn Dũng và Vũ Đình Tú. Rất tiếc, Quang Toản không mở miệng đồng ý, thậm chí nhiều lúc còn bao che biện minh cho hai người ngay giữa triều đình, nên tất cả chỉ dừng lại ở bắt tội, mà không thể làm gì, nhưng hắn mới là người có thu hoạch lớn nhất, lấy được sự cảm kích Võ Văn Dũng và Vũ Đình Tú, sau chuyện này, Dũng, Tú hai người trở thành cánh tay đắc lực của y, tuyệt đối nghe lời, như thiên lôi sai đâu đánh đó. Một tháng kể từ ngày Hồ Độc Lập xuyên việt đến Việt Nam thời kì cận đại, lấy lí do sức khỏe không lên chầu triều, thường ngày chỉ đi dạ quanh hoàng cung, tập thể dục, không lại trò chuyện cùng một số cấm vệ quân canh gác trong hoàng cung, Đương nhiên trò chuyện nhiều nhất vẫn là lão Phúc bên cạnh ra hắn là Nguyễn Quang Toản, ở đời sau nổi tiếng là phá gia chi tử, mới 9t thì lên làm hoàng đế, gần 3 năm ngồi trên ngai vàng hưởng thụ thành quả ông cha. May mắn là đến bây giờ Quang Toản vẫn chưa làm ra việc gì xấu nha. Bất quá từ đây về sau những ngày lành của Quang Toản coi như chấm dứt, nối tiếp những sai lầm cuối cùng lâm vào cảnh nước mất nhà tan, thân mình bị chém nơi pháp trường, vợ cũng bị người ta đưa vào hậu giờ là mùa đông Cảnh Thịnh năm thứ 2, tức khoảng vào tháng 11 năm 1794, Quang Toản năm nay chỉ vừa khoảng 12 tuổi mà thôi, uy tín trong triều dường như không có mấy, hắn vững vàng ngôi trên ghế rồng cũng vì uy danh do cha hắn Quang Trung để khi mất Quang Trung kêu các quan lại mà dụ cho tướng Trần Quang Diệu và quan đại thần Trần Văn Kỷ làm phụ chính, nhưng sau vì Quang Toản chuyên dùng cậu mình, thái sư Bùi Đắc Tuyên nên mọi quyền hành dường như rơi vào tay Tuyên cả. Trần Quang Diệu lại bận rộn dẫn quân chống cự với nhà nguyễn ở Nha Trang, còn quan đại thần Trần Văn Kỷ bị vu khống mưu phản sau giáng xuống làm lính. Hồ Độc Lập vừa nghĩ lại vừa thầm khinh bỉ tên Quang Toản này, làm gì trên đời có cái tên nào ngu xuẩn như vậy, sao mình lại đầu vào tên ngu như vậy mà tên này dù sao cũng là vua một nước, nên tạm thời không cần phải lo lắng chuyện cơm nước ăn mặc, với lại ta bây giờ đâu phải thực là Quang Toản ngày xưa, ít ra cũng có khinh nghiệm sống hai kiếp, kiếm trước cũng thuộc tầng lớp trí thức có bằng tiến sĩ kĩ thuật về quân sự trong nước hẳn thành Phú Xuân bây giờ đâu được như sau này. Hoàng Thành ở kiếp trước đa số do các đời vua Nguyễn thay nhau xây dựng thêm một loạt các đền đài cung điện. Còn hiện tại vẫn rất đơn sơ, là thủ phủ của các đời chúa Nguyễn trước đó, rồi còn trải qua các đợt chiếm đóng của quân Trịnh nay mới đến Nhà Tây Sơn chọn làm nơi đóng đô. Từ lúc lập nước đến nay Nhà Tây Sơn phải đối mặt với thù trong giặc ngoài, chiến tranh liên miên, làm gì để ý đến việc trang hoàng xây dựng đền đài. Khi hắn nói chuyện cởi mở với các vệ lâm quân. Quan sát dáng vẻ của họ, đa số đều rất tự tin vào bản lĩnh đánh giặc của mình Hồ Độc Lập lại có cái nhìn mới về đội quân nông dân này. Quang Trung tuy mất đi 3 năm rồi nhưng đội quân dũng mãnh thiện chiến của ông thì vẫn còn đó về cả số lượng lẫn chất lượng. Phải dùng từ trăm trận trăm thắng, vũ dũng, tinh nhuệ trong tinh nhuệ để hình dung đội quân này. Lấy một có thể địch 3-4, tính kỷ luật cao nên tướng Trần Quang Diệu chỉ cầm hai vạn quân đã có thể khiến cho quân chúa Nguyễn tại thành Nha Trang đóng cửa cố thủ không dám ra chiến, lại càng không dám đưa quân tiếp viện dù cho chúa Nguyễn có 12 vạn quân ở Gia Định. Nhà Tây Sơn hiện tại có đội quân khá hùng hậu khoảng 80000 quân chính quy, một lượng lớn quân địa phương ở các nha môn huyện phủ, chưa kể gần 10 vạn người thuộc diện ngụ binh ư nông, chỉ cần khi chiến tranh liền có thể điều chính quy chia làm các loại như bộ binh, thương binh, cung binh, kỵ binh, tượng binh, thủy binh, thần cơ binh…vv. Có 3 vạn đóng rải rác ở các đạo dinh phía Bắc Hà, phòng ngừa tàn dư Lê Trịnh và nhà Thanh, một số đóng ở Phú Xuân, khoảng 4 vạn còn lại chia ra trấn giữ và đối kháng với quân Nguyễn ở đằng cách nhìn nhận của Hồ Độc Lập việc duy trì một lượng quân đội lớn mạnh như vậy về lâu về dài đối với triều Tây Sơn không phải là việc tốt lành gì. Đại Việt trải qua các năm chinh chiến liên miên, số người chết khá nhiều, ruộng đồng bỏ hoang không ai cày cấy, một lượng lớn đàn ông tham gia quân đội, việc đồng áng chắc chắn bị bỏ Tây Sơn vừa thành lập còn non trẻ, tất cả đều dựa vào nông nghiệp, bộ máy quản lý nhà nước chủ yếu theo lối quân sự. Chúa Nguyễn lại nhìn chằm chằm từ phía nam, như hổ nhìn mồi, chiếm lấy cùng đồng bằng sông cửu long màu mỡ, ngày đêm tích súc lực lượng. Chỉ cần một vài năm mất mùa, đất nước sinh ra bất ổn, lúc đó chẳng cần biết quân đội dũng mãnh ra sao, chỉ biết binh lính mang bụng đói chắc không đánh được giặc, nhà Tây Sơn tất vong không nghi ngờ.Haiz… cứ cái đà này chờ vài năm nữa thế nào cũng bị lôi ra chém, còn vợ bị người ta lôi vào hậu cung thật mất thôi. Không muốn bị như vậy chỉ còn cách tận dụng hai kiếp làm người, thay đổi số phận vậy, tránh để mất mặt anh em xuyên việt. Ban đầu hắn lo lắng nếu như thay đổi lịch sử, hắn liền biến mất khỏi thế giới này, nhưng không thay đổi cũng không sống được bao lâu, chỉ sợ còn chết thảm hơn là bị biến mất. Chỉ hi vọng đây là thế giới song song với trái đất, như vậy hắn dù làm thay đổi lịch sử cũng không ảnh hưởng gì đến tương lai nơi mà hắn đến, ở đó còn có gia đình hắn người thân của đấyXem ra chỉ còn cách đó. Ta thề nếu như đây thật chỉ là thế giới song song. Không liên quan gì đến thế giới thật thì bọn giặc cướp nước ta hãy coi chừng. Hắn kiếp trước chết bởi bọn giặc Trung Quạ, thù này không thể không báo đó. Còn có Pháp MỸ, Bọn này không có tư thù với ta nhưng lại có thù với ông cha ta a. Thù này lại không thể không tính cùng bọn chúng rồi. Với lại xuyên việt rồi ta còn phải đi tán gái nữa mà.’ Không tự chủ được hắn đưa tay xuống đũng quần mà nhủ thầm chú em nhanh lớn lên cái nào, anh còn phải thực thi sứ mệnh vĩ đại của đàn ông nữa đó’.Hắn thật nghĩ thông suốt rồi, không nên sống uổng một kiếp người. kiếp trước đã không muốn kiếp này lại càng “Hoàng thượng! hoàng thượng nên vào triều sớm” mới sáng ra đang ngủ ngon đã nghe tiếng léo éo của lão phúc, cả tháng nay ăn ngủ thoải mái không lo giờ giấc, bây giờ lại phỉa dậy sớm thật không cũng không trách lão phúc được, đây là hôm qua Hồ Độc Lập suy nghĩ thông suốt hoàn cảnh hiện tại của mình nên dặn lão làm thế. Nhưng Hồ Độc Lập không nghĩ phải dậy sớm vậy, bây giờ đang là tháng 11 ah. Ở phú xuân vào thời gian này khá lạnh, muốn rời khỏi giường thật là việc không dễ dàng bây giờ là mấy giờ. Trời đã sáng đâu nào, sao phải dậy sớm vậy!Hắn lấy bộ dáng làm biếng như mèo hỏi lão thượng! giờ mẹo rồi, nhanh rời giường không lại lên trễ phúc nói lời này như nhắc khéo hắn trước đây đã lên triều trễ không ít. Làm cho hắn có tiếng lười nhác bỏ bê việc nước, ít ra trong mắt các quan thì là như vậy, chỉ không trực tiếp nói ra hồi nhốn nháo hưởng thụ người đẹp cung nữ giúp thay đồ, ăn điểm tâm bữa sáng. Mặt trời bắt đầu mọc đưa ánh sáng chiếu rõ xuyên thấu qua cửa sổ, Quang Toản cũng cất bước về điện Thái là lần đầu tiên vào triều, cũng là lần đầu tiên gặp mặt các triều thần. Quang Toản ngồi cao cao tại thượng trên ghế rồng, theo tưởng tưởng của hắn thì cũng không phải tốt lắm. kém xa so với gế rồng trong phim tàu mà hắn thường xem ở kiếp Toản trên ghế rồng xem lũ triều thần ở dưới hành lễ, một đám quỳ trên mặt đất hô to vạn tuế. Một cảm giác quân lâm thiên hạ tràn vào trong nội tâm, kích động, thấy mình như bao quát chúng sinh, thấy lưng Toản căn bản không biết những người này, có quá nhiều khuôn mặt khác nhau hiện diện ở bên dưới, dễ dàng phân biệt hai bên văn võ chia ra khoảng tằm 80 người, xếp thành 4 hàng đứng trong một đại sảnh lớn. Quang Toản nghe ra có rất nhiều khẩu âm từ các vùng miền khác nhau, bắc trung nam đủ cả. Bất quá hắn cũng không lấy gì làm khó, hắn nghe đều hiểu được đó vua quang trung coi trọng chữ nôm, nên cả nước cũng theo lối đó mà nói viết phần lớn bằng chữ nôm. Chữ hán vẫn dùng nhưng cũng không còn chiếm đa số, bởi vậy ngôn ngữ mà các triều thần nhà Tây Sơn dùng thông dụng với thực tế câu chữ dân tộc, không còn quá nhiều phụ thuộc vào từ có việc báo lên, không việc tan triều. - Một vị thái giám xướng lênQuang Toản nhìn xuống đám quan viên bên dưới, hắn để ý thấy một quan viên ở cuối hàng sau một hồi dường như cân nhắc việc gì đó rồi lấy bộ dáng hiên ngang không sợ chết đứng ra nói với giọng đặc bắc Thần có việc xin tấu” Quang Toản ra hiệu đồng ý -chuẩn tấu”.-Thần kính xin hoàng thượng xem xét quan phụ chính Trần Văn Kỷ là bậc tôi trung, được tiên hoàng tin dùng, nay vì can dán chuyện Tướng Lê Văn Hưng mà bị giáng chức, thần thấy đây là hình phạt quá ư khắt khe, mong bệ hạ khai ân, thần vì lòng trung thành đưa lời can dán nguyện quỳ chết nơi này’-. Vị quan này nói xong liền quỳ xuống dập đầu nhìn hắn mà nước mắt lưng Lê Văn Hưng phạm tội mưu phản, Trần Văn kỷ còn đứng ra nhất quyết bao che cho hắn, còn nói lời đại nghịch, thánh thượng nể tình hắn đi theo tiên hoàng có công nên đã khai ân không giết, chỉ bị giáng chức. Ngươi còn dám đứng ra xin tội cho đâu một kẻ nhảy ra nói. Nhìn lại vị trí hắn đứng đúng là đứng đầu quan văn. Vị này chắc chắn là quan thái sư đầu triều nổi danh quyền thần trong truyền thuyết, cũng là cậu ruột của Quang Toản chính là Bùi Đắc hắn ở đâu nhảy ra chen ngang không xin phép như vậy mà lại không có ai đứng ra ý kiến liền biết thường ngày Bùi Đắc Tuyên hoành hành ngang ngược như thế nào trong triều đình. Hắn đang hưởng thụ cảm giác quân lâm thiên hạ, hay đâu bị tên cậu thái sư này nhảy ra làm mất hứng đang định phát tác nhưng ý thức của một người sống qua hai kiếp làm hắn kiềm chế lại. Bùi Đắc Tuyên người này tuy không có bản lãnh gì nhưng đường đường là cậu vua, em gái là nữ tướng Bùi Thị Xuân, em rể là một trong thập đại hổ tướng Trần quang Diệu tay cầm binh quyền phụ chính. con rể là Ngô văn Sở đại tướng trấn thủ thăng long. Phải nói rằng Bùi Đắc tuyên đã không còn tiếng phản đối trong triều. ngang nhiên gạt bỏ các thành viên trái chiều mà nạn nhân là các quan đại thần khai quốc, và các hệ phái đối lập với hắn trong triều. Những người này đều có ngạo khí sao chịu luồn cúi lấy lòng Bùi Đắc Tuyên được. -E hem”.Đắng hắng một tiếng hắn nhìn các quan mà nói, -Trẫm cũng thấy việc này còn có uẩn khúc, sau khi tan triều cho gọi Trần Văn Kỷ vào thư phòng gặp thượng, thần nghĩ Trần Văn kỷ bị tội đã rành rành không cẩn phải xem lạiHắn nghe đến đây trong người đã bốc đầy lửa nóng rồi. không nhịn được hắn liền quát Ngươi có cần nghĩ lên đây thay ta ngồi luôn không”.Cả triều thần đứng người há hốc mồm hoàng thượng xưa nay chẳng phải thái sư nói gì nghe đấy hay sao, lần nào cũng vậy khiến các đại thần dường như quen với việc Quang Toản đều mọc trên mồm câu “rất phải, cứ theo cậu mà làm”. Sao lần này lại như vậy, có phải thái sư làm điều gì mất lòng vua chăng,’. Một số quan lại thuộc phe thái sư lại nghĩ.liệu đây có phải là thái sư và hoàng thượng đang giúp nhau đóng kịch không, để thái sư khỏi bị mang tiếng là lộng quyền hay không. Nếu bên ngoài nhìn vào, đây có thể bịt miệng thiên hạ nha’. Số nhạy bén hơn lại nghĩ thầm thái sư đi quá đà làm hoàng thượng thấy khó chịu rồi, nay mai bị thất sủng là điều khó tránh khỏi ta không thể ngồi đây chờ chết chung, phải tìm cách giữ mình mới được’.Bùi Đắc Tuyên bị hù chết rồi, thực tế tên này thuộc tốp người thích quyền lực nhưng không có gan làm kiêu hùng, Quang Toản quát to mấy tiếng làm hắn mềm nhũn cả chân. Người cháu này thường ngày đều nghe lời hắn mà, hôm nay không biêt ăn nhằm thuốc gì lại đột nhiên thay đổi tính khí, liệu có phải bị bệnh dậy rồi sinh ra đầu óc có vấn đề hay ngày Bùi Đắc Tuyên chuyên vào cung bày trò này kia giúp vui cho quang toản, qt tuổi còn nhỏ ham chơi, nên rất thich người cậu như hắn, nhờ sự tin cậy đó mà Bùi Đắc Tuyên leo lên đến chức thái sư, rồi dần thu gom phe phái tập trung quyền lực vào tay mình. Bùi Đắc Tuyên nhanh chóng điểm lại thời gian gần đây đã làm gì mất lòng người vua cháu này .Hai tháng nay Quang Toản bệnh không lên triều nhưng hắn lại phải bận rộn chuyện thay đổi binh quyền ở Bắc Hà cho Ngô Văn Sở ra thay thế Võ Văn Dũng và Võ Đình Tú. Vậy nên ít không vào hoàng cung bày trò với Quang Toản, với lại hắn cứ cho rằng đã chiếm được niềm tin của người cháu này, nên chỉ lo gom góp phe cánh chờ lúc thời cơ chín muồi là có thể làm việc lớn, đổi khách thành chủ’ Đến đây Tuyên đã tự tìm cho mình một lý do, thầm nghĩ tạm thời cứ như vậy, đợi mấy hôm ta kiếm ít trò chơi dụ dỗ hắn là lại đâu vào đấy ấy mà, chờ thêm vài năm nữa, việc lớn của ta ắt thành công’. Hắn đâu nghĩ rằng Quang Toản bây giờ đâu phải là Quang Toản cháu của hắn nữa , mà do Hồ Độc Lập xuyên việt vào vai Quang ToảnTự cho mình liều thuốc an thần Bùi Đắc Tuyên quỳ xuống mở không giám, thần có tội, thần bị thất thố, xin hoàng thượng tha tội”.Tên này còn biết xin tha tội vậy chứng tỏ quyền uy của vua vẫn còn, Quang Toản nói xong liền cảm thấy mình bộp chộp rồi, đang lo lắng tên này có vì vậy mà trở mặt liền hay không, khi nghe Bùi Đắc Tuyên nói như vậy liền thở phào nhẹ nhõm. May mắn là nước chưa quá sâu nha, vẫn còn trị được. Tạm thời còn chưa biết xử lý ra sao tên Bùi Đắc Tuyên này nhưng Quang Toản cũng không có ý định buông tha, đâu phải lúc nào cũng có cơ hội bắt lỗi đâu. Nghĩ đến cái tên Lê Văn Hưng lúc nãy vị quan kia và Bùi Đắc Tuyên đều đề cập qua làm hắn nghe thấy quen, cố nhớ trước vì thích sử nên thường xuyên lên google tìm kiếm đọc các bài viết ở đây nên bây giờ cũng coi như có nhớ mang máng tây sơn thất hổ tướng. Võ Văn Dũng, Vũ Đình Tú, Trần Quang Diệu, Nguyễn Văn Tuyết, Nguyễn Văn Lộc, Đặng Văn Long, lý Văn Mưu, Lê Văn Hưng. Nhà Tây Sơn võ tướng đầy dẫy, không it được phong đô đốc, phong hầu , nhưng để đứng trong thất hổ tướng đều phải là người tài trí vẹn toàn, soái cầm quân trải qua trăm trận cả. Thời gian quá gấp gáp, súng Gan Ga 1795 làm ra mỗi ngày đều đưa thẳng đến doanh trại của tân Toản cho tân quân Lạc Việt dần thay đổi súng mới để họ luyện tập, những súng cũ lại đem đến cho Vũ Văn Dũng, súng mới quá nặng nề, khiến cho việc cầm tay chiến đấu lâu dài trở thành một hạn chế lớn khi trang bị cho bộ binh, Quang Toản nghĩ đến việc dùng đến voi, và ngựa làm đặt giá súng, nhưng ngựa không phải binh lính nào cũng có thể cưỡi được, Quang Toản vừa lấy 500 kỵ binh từ Lý Văn Bưu nhập vào Lạc Việt quân, sai Phan Thuận cho lắp trên mỗi yên ngựa một giá súng giúp kỵ binh thực hiện xạ kích ngay trên lưng ngựa. Nhưng giá súng trên lưng ngựa chỉ có thể giúp kỵ binh treo vũ khí chứ không giúp họ vừa xạ kích vừa chạy, đầu tiên là do kỹ năng của người ngồi trên ngựa còn hạn chế, việc hai tay buông dây cương lúc ngựa đang phi nước kiệu không phải ai cũng làm được, sau lại do mức độ chính xác không cao khi khai hỏa trong tư thế ấy. Quang Toản đành để họ tập luyện chiến đấu theo lối du kích kỵ, chia ra từng tiểu đội kỵ binh, bắn sau đó chạy chuyển vị trí rồi lại bắn, nhóm này yểm trợ nhóm kia, lúc chạy mà bị đối phương đuổi theo thì dùng lựu đạn để ném. Tiểu đoàn trưởng chỉ huy kỵ binh tên là Vũ Văn Thành tỏ ra rất thích thú với kiểu chiến đấu mới này, trong khi có một số người tự hỏi trong lòng, cách này có phải rất bỉ ổi không?’Lại nói tân quân Lạc Việt, hiện tại có tất cả 2500 người được chia ra làm năm tiểu đoàn, trước đây lúc mới thành lập, Trần Quách Tĩnh là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 101 và Dương Thiếc là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 103, sau khi hai người này đi nhận chức mới Phan Văn Lân liền đem Đỗ Quốc từ tiểu đoàn 104 sang làm tiểu đoàn trưởng 101, Hữu Nam vẫn là tiểu đoàn trưởng 102, Lê Văn An, một chiến sỹ có thành tích huấn luyện giỏi của tân quân được cất nhắc làm tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 103, ở tiểu đoàn 104, Quang Toản đem Trần Danh Tuấn vào thử thách ở đây, y trước là tay kiếm giỏi, lúc theo sứ đoàn sang Tây, dùng kiếm của mình đánh bại các tay kiếm Châu Âu giúp dương danh Đại Việt ra bên ngoài, được Trần Văn Kỷ đặc biệt thưởng thức, ra sức tiến cử, thật ra Trần Danh Tuấn trước khi thành danh vốn là thân binh của Trần Quang Diệu rồi. Quang Toản bằng nhiều lý do, lấy đi của Trần Quang Diệu gần hết binh quyền, từ hai vạn người xuống còn chưa đến tám ngàn quân, tuy ông ta không ý kiến gì nhưng hắn vẫn thấy áy náy, hơn nữa trong Lạc Việt quân có không ít người vốn là thuộc hạ đắc ý của các tướng lĩnh Tây Sơn, vì tân quân vốn là tập hợp các cá nhân xuất sắc đến từ nhiều doanh khác nhau, nổi lên như một thế lực thân tín của Hoàng Đế trong tương lai, đa số đều nhận định Quang Toản đang sửa soạn cho việc xây dựng trung quân, không thể nghi ngờ, các tướng lĩnh Đại Việt trong tương lai chắc chắn sẽ trưởng thành từ đây, một vị trí thân tín trong đó là điều đáng được dành giật, nhưng người của Trần Quang Diệu dường như không có, việc để Trần Danh Tuấn vào tiểu đoàn 104 cũng vì một phần do nguyên nhân này, cân bằng quyền lực lúc nào cũng đáng được lưu kỵ binh sau khi được sát nhập vào tân quân, gọi là tiểu đoàn kỵ binh số 201, tên Vũ Văn Thành gian xảo kia, Quang Toản cũng đào từ Lý Văn Bưu ra, bố trí cho đám người mới này xong, hắn vẫn thấy có điều gì chưa ổn lắm, chợt nhớ đến một binh chủng quan trọng không thể thiếu trong thời đại này, Tượng Binh!Để Bùi Thị Xuân gom góp voi chiến và quản tượng ưu tú, Quang Toản chọn lấy 250 con, sắp xếp trên mỗi voi hai giá súng, giao cho tiểu đoàn 104, mỗi voi xếp hai xạ thủ. Vì lượng voi có hạn nên Quang Toản chỉ đủ sắp xếp cho một tiểu đoàn, ba tiểu đoàn còn lại đành phải làm bộ binh hạng nặng bất đắc dĩ. Sau đó cho Lạc Việt Quân bí mật xuất phát thẳng hướng đồn Ninh Hòa, Nguyễn Văn Lộc mang theo pháo binh cùng trí xong hết thảy ngày 16 tháng 12 năm 1795 Al Quang Toản xuất phát cùng thủy binh Nguyễn Văn Tuyết từ cảng Thuận An đến Hòn Lớn sau đó tiến đến đồn Ninh Hòa. Tại đây Võ Văn Dũng và Vũ Đình Tú đem gươm ra chịu tội, Quang Toản nói.“Tướng dẫn binh sa trường lâu ngày mà phạm vào tội như vậy quả đáng chém, Nhưng thắng thua cũng là chuyện bình thường của nhà binh, huống chi đang trong chiến trận kỵ việc chém soái, tạm thời giữ mạng hai ngươi lại, chờ sau trận chiến lại xử tội cũng không muộn” Quang Toản rạch ròi đó Quang Toản cử thám báo trinh sát xuất phát dò đường, phong Võ Văn Dũng làm tả quân lĩnh binh sáu ngàn người, để Vũ Đình Tú làm hữu quân lĩnh binh sáu ngàn người, Phạm Văn Điềm làm hậu quân dẫn binh 6000, Phan Văn Lân làm tiền quân suất lĩnh 6000 người, Quang Toản trấn giữ trung quân, nhưng cờ hiệu lại lấy danh nghĩa của Nguyễn Văn Lộc, gồm quân cận vệ 500 người, pháo binh và Lạc Việt quân. Bùi Thị Xuân lo việc hậu cần quân bị. Đặng Xuân Bảo và Nguyễn Văn Tuyết đem thủy quân ra đóng ở ngoài khơi Cam Ranh nhằm trợ chiến. Trong tả quân, hữu quân, và tiền quân, có sự xuất hiện của binh chủng mới, lính súng kíp kiểu âu, vừa được gấp rút huấn luyện hơn hai tháng, chiếm gần một nửa quân 24 tháng 12 năm 1795 Quang Toản lệnh Phan Văn Lân suất lĩnh tiền quân đi trước, hắn dẫn toàn quân đi sau, thẳng hướng thành Diên Diêm Khánh chứa bốn vạn quân tinh nhuệ của Gia Định, trên tường thành có gần ngàn pháo đạn lớn nhỏ, một nửa số đó lấy từ cuộc rút chạy của Võ Văn Dũng, giữ thành có tả quân Lê Văn Duyệt, Tiền quân Nguyễn Văn Thành làm chỉ huy, tường thành bằng đá cao bốn mét, phía trước thành có hào bảo vệ, lương thực đủ dùng cả năm, là nơi dễ thủ khó công, Trần Quang Diệu và Võ Văn Dũng từng nếm không ít quả đắng nơi đây. Chính Quang Toản cũng không lấy gì nắm chắc hạ được thành này, nhưng nếu hạ được nó, đường đến Gia Định không còn quá chân thành Diên Khánh, Lê Văn Duyệt và Nguyễn Văn Thành cho quân dàn trận chờ Quang Toản đến, Phan Văn Lân thấy quân địch đông không dám sơ suất, liền giảm tốc độ hành quân, chờ đại quân phía sau đến. “ Bên địch có bao nhiêu binh quân, bố trí ra sao” Quang Toản hỏi“ Địch quân ba vạn ra ứng chiến với chúng ta, tướng xuất thành là Lê Văn Duyệt, bên cánh phải có năm mươi voi chiến, bộ binh dùng hỏa thương tám ngàn, bên cánh phải có 100 xa pháo, kỵ binh hai ngàn xếp phía sau, còn lại là xếp ở trung quân mâu binh xếp trước, hỏa thương binh xếp sau cùng là cung tiễn thủ hai bạn người, trung quân là nơi mạnh nhất của địch.” Phan Văn Lân báo Toản nghe xong liền méo mặt, hắn quên mất là mình đang ở cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19, hai bên dàn quân chờ đánh trận, trận chiến theo kiểu thí quân thí tướng, bên nào kiên trì được đến cuối cùng coi như thắng, chứ không phải lối đánh đột kích như chiến tranh sau này. Rất không may ở trường quân sự thế giới trước, hắn không được dạy về loại chiến thuật này, với lại do thói quen không muốn đánh đấm theo kiểu giết địch một ngàn bị thương tám trăm nên nhất thời hắn chưa biết phải ra lệnh như thế nào cho phải, phải mất một hồi lâu Quang Toản mới ra được mệnh lệnh đầu tiên. “ Tả quân bên phải, hữu quân bên trái, Pháo dàn trước trận, bộ binh Lạc Việt quân đứng phía sau bảo vệ pháo, Tượng binh đứng trước tả quân, kỵ binh đứng sau hữu quân, tiền quân tiến lên trước mười bước làm nghi binh, hậu quân làm dự bị chia bốn tốp dàn ngang chờ lệnh. Tất cả vào vị trí, chờ lệnh tấn công” Quang Toản ra lệnh lính thông tin tỏa ra đi báo với các nơi.“ Tả quân đợi lệnh, hữu quân đợi lệnh, tiền quân, hậu quân đợi lệnh, Lạc Việt quân đợi lệnh, Pháo quân đợi lệnh!” tất cả các vị trí sau khi sắp xếp liền báo về đã sẵn sàng.“Xa pháo hướng thẳng quân địch bắn liên tục không nghỉ, hữu quân lui về sau năm mươi bước ra ngoài tầm đạn pháo địch” Quang Toản ra lệnh.“ Bùm.. đùng!”Quang Toản phát hiện ra điểm yếu trong cách bố trí pháo của Lê Văn Duyệt nên ra lệnh hữu quân lùi phía sau, lại lệnh pháo bắn không ngừng nghỉ nhằm ép Lê Văn Duyệt tấn công trước. Như vậy Quang Toản sẽ có lợi thế hơn. Với lại hắn cũng không quá rành rẽ về cách điều binh bố trận của loại hình chiến thuật thời đại này, chỉ đành theo kiểu truyền thống, tiền pháo hậu xung mà ra nòng pháo không đủ chuẩn về chất lượng thép, pháo binh vẫn phải dùng thuốc nổ đen để nhồi. Đạn pháo liên tục bắn ra khói đen trở nên mịt mù, Lê Văn Duyệt cũng cho pháo đáp trả nhưng vì hữu quân Phú Xuân đã lui ra sau nên không mấy hiệu quả. Pháo của Nguyễn Văn Lộc chi phối cả ba cánh quân của Lê Văn Duyệt liên tục xạ kích vào đội hình mãi không có dấu hiệu dừng lại, thương vong cũng vì đó mà tăng lên, chỉ sau hai khắc 30p ước chừng đã có năm trăm lính Gia Định chết vì pháo kích. Pháo thời đại này vẫn dùng đạn cầu đặc, lúc bắn ra đẩy viên đạn đi thẳng hướng vào trận địa đối phương rồi lăn lông lốc vài vòng và nằm im, chẳng có hiện tượng nổ bùm như loại đạn nổ sau này, nên đạn bắn thì nhiều, nổ thì to, khói bụi mịt mù nhưng khả năng sát thương không lớn, chủ yếu vẫn là để hù dọa tin thần binh sĩ đối phương, đạn đặc không nổ, phạm vi sát thương kém nhược, nhưng nếu binh lính trực tiếp trúng đạn chỉ có nước thành thịt nhão, sẽ cảm thấy như thế nào khi ngươi bên cạnh vừa đứng xếp hàng với mình nay thành đống máu thịt lẫn lộn, chỉ có binh sỹ trong cuộc mới hiểu, nó làm cho người ta run lẩy bẩy, mất sức chiến đấu như thế nào, khả năng trúng đạn trực tiếp là rất thấp nhưng suốt thời gian pháo kích lúc nào cũng trong trạng thái lo sợ, tinh thần cực độ tiêu hao.“Cứ để đối phương bắn gắt như thế này mà không đáp trả, sẽ ảnh hưởng lớn đến sỹ khí, pháo binh của ta đâu? Cho đáp trả mạnh vào, bắn cho chúng ngỏm luôn đi!” Lê Văn Duyệt ra lệnh.“Chúng ta bắn không đến! Xin tướng quân cho pháo đổi hướng tấn công!”“Ngu ngốc! Bây giờ đổi trận địa còn kịp sao? Vô dụng, toàn là đồ bỏ đi cả, dặn kỵ binh sẵn sàng đi, tập kích thăm dò cánh trái của chúng” Lê Văn Duyệt trở nên ngày càng sốt ruột. Lệnh cho kỵ binh chuẩn bị tấn công. Thấy kỵ binh đối phương có dị động, Quang Toản lệnh để bộ binh cầm súng kíp xếp thành đội hình ô vuông sẵn, lệnh bộ binh Lạc Việt quân đang ở bên cạnh xa pháo chuyển sang tư thế quỳ bắn, phòng ngừa đối phương bỏ qua mục tiêu hai cánh mà đánh vào pháo binh. Võ Văn Dũng và Vũ Đình Tú và các tướng lĩnh khác thấy Lạc Việt quân quỳ xuống chĩa súng ra phía trước trông thấy lạ, nhưng không thể rời vị trí nên chẳng thể đến bên Quang Toản để hỏi thăm được, đành kìm nén tò mò mà chờ đợi.“Các ông nói có phải chúng sợ quá mà quỳ xuống không?” một viên quan tham tá bên cạnh Lê Văn Duyệt chỉ trỏ mà nói làm cả đám tướng sỹ xung quanh cười sang sảng.“Ha.. ha.. ha.. ha.”Quả nhiên hai ngàn kỵ binh của Lê Văn Duyệt tiến lên ý đồ từ cánh trái đánh vào, đầu tiên gặp phải pháo kích buộc chúng phải chạy vòng tấn công phía sườn cánh quân phía trái đang lộ ra sơ hở, nào ngờ tại đây có hai khối vuông súng kíp chờ sẵn, súng bắn, lựu đạn được ném ra, gây thiệt hại nặng cho toán kỵ binh quân Lê Văn Duyệt, thêm kỵ binh Lạc Việt quân nối đuôi chạy vòng cung phía ngoài, xạ kích vào đám đông kỵ binh đối phương, rồi lại chạy theo kiểu du kích.“Chúng làm gì kia! Đám đạo tặc Tây Sơn biết dùng trận pháp từ khi nào?” Lê Văn Duyệt nhìn thấy quân Tây Sơn biến đổi trận hình, không nhịn được mà thốt lên.“Cái này giống cái như cơ đội Oliver vẫn thường nhắc đến, trận hình vuông” một quan tá trả lời.“Đám Tây Dương ấy cũng biết dùng trận pháp! Sao chưa bao giờ nghe qua?” Lê Văn Duyêt thắc mắc nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu từ viên tham tá.“Chỉ là cách sắp xếp đội hình cho lính hỏa thương, chúng như con nhím vậy, không linh động lúc giáp mặt đối địch, nhưng bây giờ đúng là rất có hiệu quả, xem ra chủ tướng địch rất giỏi ứng biến.” Viên tham tá nhận xét.“Hừ..! Nếu ta có trong tay một đám cung kỵ, liền chẳng sợ bọn nó, cái ngữ ấy chỉ cần một đội cung kỵ thôi liền tàn phế, chỉ tiếc kỵ binh của ta chỉ dùng được đao, không thiện dùng cung.” Lê Văn Duyệt không hổ là lão tướng sa trường lần đầu đã nhìn ngay ra được ưu nhược điểm của quân Phú Xuân, chỉ hận dù biết cũng không thể phá.“Tướng quân cho quân mang khiêng chắn tiến lên mở đường xông thẳng vào một chỗ liền phá được quân ấy, cần gì đến cung kỵ”“Ta cho quân mang khiêng tiến lên, bọn chúng cũng sẽ xuất binh, trong hỗn chiến, kỵ binh của ta còn có tác dụng rắm nữa sao?” Lê Văn Duyệt nói rất đúng, thử hỏi sức mạnh của kỵ binh nằm ở chỗ nào? Ưu thế là gì? Chính là nằm ở chữ kỵ, dùng đà tiến của ngựa, sức tì đè mà càn lướt đột phá, sự xung phong tốc độ cao của kỵ binh tạo nên tầng tầng lớp lớp từng cơn sống xung kích, như mũi mâu đâm thẳng vào đội hình đối thủ, chia cắt quân địch, nói nôm na, kỵ binh như những chiếc xe ủi trên chiến trường, nếu như kỵ binh mất đi ưu thế về càn lướt và quán tính của tốc độ, sa lầy vào hỗn chiến thì coi như xong, khi đó kỵ binh chỉ được xem là bộ binh cưỡi ngựa mà thôi, vướng víu, mất đi ưu thế, đồng nghĩa với việc lộ ra nhược điểm, chiến đấu trong điều kiện như vậy sao linh hoạt bằng bộ binh đang đứng bởi chính bàn chân mình trên vậy, trong chiến tranh lực lượng hỗn chiến bao giờ cũng là bộ binh, kỵ binh thường được dùng trong các việc như, do thám, vu hồi, dẫn dụ, bọc hậu, hộ tống, đột kích mở đường, chủ yếu vẫn dùng vào thời điểm khai chiến và hậu chiến, xây dựng được kỵ binh rất khó, cực hao tốn tiền của và thời gian, chẳng ai dại dội sử dụng chúng để hỗn chiến cả, trừ khi gặp phải chủ soái quá ngu ngốc.

nước lạc việt ở thế giới mới