Kể từ phiên bản Windows 8.1 trở lên, bạn có thể nhấp chuột phải vào Windows Explorer và chọn Restart để tắt và khởi chạy lại tiến trình này ngay lập tức. Còn nếu sử dụng Windows 7, bạn sẽ phải nhấp chuột phải vào nó và chọn End Process, sau đó đi tới File > Run new task
Thái Trinh cho biết: "Những ca khúc này ngoài những bản được các anh chị tiền bối thể hiện ấn tượng và đi sâu vào kí ức các khán giả 7x, 8x, 9x,… còn được rất nhiều các ca sĩ trẻ yêu thích và cover.Đối với Trinh, ca khúc thì chỉ có một, nhưng cách mỗi người thưởng thức kết hợp cùng kí ức và nhân
Đừng tưởng rằng lên phim tranh sủng, hãm hại nhau như ăn cơm bữa thì ngoài đời thực, ekip sản xuất Hậu cung Như Ý truyện chỉ ngập tràn không khí căng thẳng. Không đâu, các thành viên trong ekip sản xuất từ đạo diễn, biên kịch cho đến dàn diễn viên chính gồm Hoắc Kiến Hoa - Châu Tấn - Tân Chỉ Lôi-Đổng
Quốc Thái Công Lược (國泰攻略) | KV. Fanfiction. "Kim Thái Hanh vốn là một diễn viên có đầy đủ tiếng tăm sự nghiệp, là một người có tiền đồ cực kì xán lạn. Bỗng dưng đùng một ngày, y đột nhiên bị một hệ thống ép xuyên vào một tiểu thuyết cung đình máu chó, khi
Trong số này, trường hợp gần đây nhất khiến bà vô cùng lo ngại. Đó là một nữ sinh đang học trường THPT quốc tế nổi tiếng ở Hà Nội. Cô bé được mẹ đưa đến gặp BS Dung để xử lý cái thai với tâm trạng bàng hoàng. Người mẹ trẻ này vẫn hoảng hốt, "không
Chuyện tình Nhật Kim Anh và chồng cũ Bửu Lộc từng là đề tài tốn không ít giấy mực của báo chí. Bởi lẽ, sau nhiều năm chung sống, cả hai đã quyết định ly hôn và xảy ra "tranh chấp" kéo dài. Tuy nhiên sau tất cả, giờ đây cả hai đã có cuộc sống hạnh phúc của riêng mình và luôn hòa hợp để dành mọi điều
Các câu chuyện lạ bốn phương, chuyện lạ thế giới khó tin nhất, những câu chuyện lạ Việt Nam có tính chất huyền bí mang tính chất huyền thoại. Lộ diện bức tranh chân dung đầu tiên của Từ Hi Thái hậu. 10-10-2022 | 11:10. Giấy phép số 4540/GP-TTĐT do Sở Thông tin và
Chương 3: Tờ thánh chỉ kỳ lạ. Chương 4: Xuất cung ăn thịt dê nướng. Chương 5: Thái Hậu tề thiên đại thánh. Chương 6: Đau trứng. Chương 7: Bậc thầy tịnh thân. Chương 8: Nước miếng thần kỳ. Chương 9: Cắn đầu lưỡi. Chương 10: Mật ong băng. Chương 11: Nàng là Thái Hậu
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. download anh-ay-goi-toi-la-hac-lien-hoa-65 download anh-chi-la download anh-trai-toi-va-ban-trai-cua-a download anh-trang-sang- download ba-day-dem-vai-ac-d download ba-lan-ga-cho- download ban-trai- download bao-lien-dang-duong-tien-nhan-sinh-truong-han-thuy-tr download bat-diet-ba-the-qu download bat-diet-l download bat-diet-l download ben-em-thang-doi-n download benh-p download bi-day-do-thanh-thanh-truye download bong-ma-tron download ca download canh-sat-co-nguo download cau- download cay-kiem-cua-ke-cuop- download cha-tong-tai-bi-me-b download chang-re-da download chang-to-dai-chien-bach-cot download chao-em-co-giao-cu download download chi-ton-nu-hoang-quat-kh download chi-yeu-chieu-co-vo-be-nho-248 download chong-cu-anh-no-em-mot-du download chong-ma download chu-la-cua-em download 1, chu-tich-nguy-hiem-cung-chieu-co-vo-khuy download chuong-trinh-ket-hon-truoc-khi-l download co-mot-ke-cam-muon-noi-y download co-nang-minh-tinh-la-f download co-tong-chung-ta-ly download co-vo-an-hon-cua-luc-th download co-vo-gia-ngoc-cua-t download cong-chua-sieu-quay-va-thieu-gia-lanh download download cung-ban-trai-cu-die download cung-chieu-vo-nho-troi-ban-33 download cuoc-nga-gia-cua-nha- download dai-ca-den-t download 1, dai-than-khong- download dam-my-thi download dam-yeu-em- download dau-la-dai-luc-trung-sinh-du download download de-nhat-kiem-than download download dinh-vien-dai-tuong-qua download do-de-nha-ta-lai-teo-roi-9 download doc-me-quy-bao_qu download doc-truyen-de-vuong-su download doc-truyen-tong-tai-hoi-vo-banh-bao-la download dua-nhau-di-tron-duong-v download dua-nuoc-viet-vuon-tam-the-gioi-tong-giam-doc-sieu download dung-het-doi-d download duoi-vuong-trieu-c download edit-chao-em-bao-boi_287207882_chuong-58-khong-phai-la-cau-thi download ga-vao- download gap-lai-quan-tim-kiem-tin download gen-cua-ta-vo-han-t download he-thong-huyet download hom-nay-tra-cong-ngu-ngoc-lai-cho download hom-nay-vo-chong-cau-ba-bo-nhau download hon-nhan-cao-cap-vo-ngot-ngao-den-tan-x download hon-y-trien-mien-vo-yeu-cua-tong-tai-rat-t download ke-hoach- download ket-hon-chop-n download kieu-hanh-va-din download ky-su-cuop-nan download lac-vuong-p download download lanh-dia-hu download lao-phu-la download lien-hoa-yeu-cot_q download lieu-ta-co-the-lam-lai-t download lieu-trai-chi-di-2_quy download loi-dong-cuu- download long-huyet-chi download long-te-40 download luc-gia-tie download lum-dong-tien-nho-c download luu-manh-l download m download mai-trang-trong-tuyet_qu download mau-xuyen-nam-than-cuong-yeu-thanh download may-hoa-anh-trang-moonlight-drawn-b download me-ngoc-cuc download mong-co-x download 1, mot-dem-kinh-hi-tham-tien-sinh-xin-hay-tu- download nalu-du-la-ac-quy-hay-de-anh-yeu-em-nhu-mot-th download nam-chu-benh-kieu-sung-len-t download ngao-the-dan- download nghe-noi-anh-dep-trai-nhung-tiec-la-t download ngoc-cot-tu download ngon-tinh-van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc download nguoi-chong-bi-an-sieu-quyen download nguoi-dau-yeu download nguoi-dau-yeu download nguoi-yeu-hai-mat-cua-tong-gi download nhat-dinh-phai-cau-hon-bay-vi-nam-nhan-lam download download n download nhien download nhu download nhung-thang-nam-ho-phach_qu download nuong-tu-thinh-chi-giao-nhi download o-gia-a-sao-lai-co-the-t download ong-bo-bim-sua-sieu-cap-95 download ong-xa-dai-nhan-het-muc-cun download ong-xa-tro-ve-co-yeu-cau-gi download phu-nu-co-thai-cung-xuyen-qua_quy download quan-dao-thi download quan-quanh-nhan download qu download download ra-tuo download sap-huyet_quy download sieu- download sieu download song-lai-khi-moi-vua-nhap- download suy download ta-co-the-phuc-che-thien download ta-cung-vai-ac-song-nuong-tua-lan download ta-kiem-bon-tien-nho-luye download ta-la-mot-ten download tai-hon-on download tam-dau- download tan download download download tham-cung-tu-quy download download than-mo-chi-huye download than-tien-cun download thi-van-luc-th download thien-ha-ki download thien-hon-da download thien-kim-phuc-hac-trong- download thu-tu-tha download thuc-vat-chien-sung-c download tien-ma-d download tien-vo-tr download tieu-binh-tr download tieu-tam-anh- download tieu-thit-vien-cua-y-phi-p download tinh-nong-k download tinh-te-t download tinh-yeu-chi-la-phu-d download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan- download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download download to-tinh-xong-toi-lo-t download toan-chuc-nghe-thuat download toan-chuc-vu-em-vi-dien-truc download toan-gioi-giai-tri-deu-ru download toan-tri-doc-gia-sing-sho download toi-cuong-cuu-am-chan-kinh- download toi-phai-da download tong-giam-doc-bac-ty-khong-de-choc-57 download tong-giam-doc-dao-hoa-xin-can-than-co-dau-xa-hoi-den-nuoi-t download tong-tai-ac-ma-va-co-vo download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi-roi-987 download tong-tai-anh-qua-ba-d download tong-tai-ba-dao-chieu download tong-tai-ba-dao-va-co-vo- download tong-tai-daddy-khong-the download tong-tai-nguy-hiem-anh-that download tot-nhat-con download tram-von-la-nu_qu download download trom-kh download tru download truyen-bach-luyen-thanh-tien- download truyen-ca-doi-nay-khong-roi-x download truyen- download truyen-tong-giam-doc-doi-bun download van-dao-long download vay-cung-anh- download v download vi-ngot-doi-moi-khi-con-tim-r download vi-quyt-y download vo-boss-la-than-y_thu-khoa download vo-dich-thie download vo-lam-tinh-hai_qu download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may download vo-sac-cung-khuynh- download vo-yeu-bao-boi-cua-luc- download vong-xuyen-tam-kiep-mot-b download vu-than-c download vu-than-c download vu-than-c download vuong-gia-uy-ong-trum-mafia-thuong-chieu-v download vuong-phi-lanh-lung-cua-vuong-gia-ye download xin-hay-dat-canh-anh-ay-mot-tie download xin-hay-dung-muc-kh download xuyen-tam-lenh-tinh-nhan download download yeu-ma download download download
Trong khi các Quan văn rối rít nghĩ cách làm sao để nịnh hót Thái hậu, Hạng Tuế Thiêm cũng bận rộn điều tra kẻ chủ mưu vụ thay đổi tấu chương. Bởi vì tiểu Hoàng đế còn chưa tự mình chấp chính, các quan muốn dâng lên tấu chương phải qua Lục bộ thẩm nghị, do Lục bộ Thượng Thư kiểm định trước sau đó mới đưa tới Càn Thanh cung để Hoàng Thượng, Thái hậu phê chương của Hạng Tuế Thiêm là điện báo khẩn cấp, phải trực tiếp dâng lên Hoàng Thượng. Nhưng chỉ cần tấu chương đi qua cửa cung, những kẻ gian trá đã có cơ hội hành động, xúi giục thái giám đánh gian đồn đại rằng, Cung thân vương mua chuộc lòng người không phải chuyện ngày một ngày hai, một phần ba Thái giám của Tử Cấm thành đã bị hắn mua chuộc, bọn Thái giám này rải rác ở tất cả các xó xỉnh trong cung, lén lút thông đồng với nhau đánh tráo tấu chương cũng là chuyện dễ nữa, Cung thân vương không chỉ một lần nói bóng gió với Hạng Tuế Thiêm, Kính Hiên đần độn không có tài cán gì, không thể gánh vác được quốc gia đại sự. Mặc dù Hạng Tuế Thiêm cũng đồng ý với quan điểm của Cung thân vương, nhưng Vương quyền là trời cho, còn phải xem bản thân có phúc phận đó hay thân vương cũng mang trong mình dòng dõi Hoàng gia, địa vị cao quý, muốn lật đổ bè phái của hắn không phải chuyện dễ dàng, vì tránh “Rút dây động rừng”, cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Cung thân vương chưa dám tạo phản, vì hắn vẫn còn kiêng kị binh quyền trong tay Hạng Tuế Thiêm."Đem danh sách các Thái giám đã chạm qua tấu chương mang lên đây, Bổn tướng quân có cơ hội sẽ tra khảo từng tên một." Mặc dù ngoại thần không được cai quản chuyện trong cung, nhưng Hạng Tuế Thiêm ở Kinh thành cũng coi như một tay che trời, không ai dám phản này Hạng Tuế Thiêm vì chuyện quốc gia mà dốc hết tâm tư, bên kia Kính Hiên ham chơi vẫn chẳng đoái hoài đến chính sự, mà lẽ ra Thái hậu phải khuyên bảo Hoàng Thượng nên siêng năng cần cù, thì nàng cả ngày chỉ đắm chìm trong công cuộc chữa trị mắt Ngư bẩm báo, Tề Đan Yên xin thái y châm cứu hai lần một nàng cho nàng, chẳng bao lâu nữa trên đầu sẽ cắm đầy kim châm, giống như một con nhím, vô cùng kinh lẽ đến Ông trời cũng thấy chướng mắt, sau khi xảy ra nhật thực toàn phần, người dân đều nghĩ đó là điềm báo chẳng lành, toàn dân rơi vào khủng hoảng, vốn dĩ là một mùa màng bội thu, nhưng nạn châu chấu xảy ra khiến cho nhiều nông sản tới ngày thu hoạch hỏng hết. Ngay sau đó là dịch bệnh đáng sợ ập không may, nhà mẹ đẻ của Tề Đan Yên cũng nằm trong vùng dịch bệnh, người nhà báo tin tới, Tề lão gia cả ngày chỉ thích làm thơ đọc sách, không chịu rèn luyện thân thể, đã mắc bệnh qua đời. Sau khi Tề Đan Yên nhận được tin tức từ nhà mẹ đẻ, nàng chẳng thiết tha lên triều nữa. Tử Ngư bẩm báo, Thái Hậu cũng bỏ cả việc chữa mắt, cả ngày chỉ ngồi một buổi lên triều, hiếm khi Hạng Tuế Thiêm chủ động lên tiếng trước "Thần cả gan thỉnh cầu, năm xưa thần có nghe nói tộc Ma Lão rất giỏi y thuật, có nhiều phương thuốc cổ quái, bệnh dịch từ Giang Nam đã lan đến đất Thục, chỉ có mình tộc Ma Lão là bình yên vô sự."Kính Hiên gật đầu như giã tỏi "Ái khanh muốn tới Tây Nam, vậy thì thuận đường tới đất Thục một chuyến, nghe nói phụ thân của Mẫu hậu qua đời, ta... Trẫm ban tặng lễ vật hậu táng, ngươi tới thăm hỏi rồi quay về bẩm báo lại với Mẫu hậu. Còn nữa, Trẫm nghe nói ở đất Thục đất đai có màu tím, ngươi mang một thùng về đây." Đối với phát ngôn cực phẩm của tiểu Hoàng đế, các đại thần cũng không quá ngạc tức Hạng Tuế Thiêm muốn tới đất Thục rất nhanh truyền đến tai Tề Đan Yên, nàng không còn khóc lên khóc xuống nữa, mà cho người gọi hắn đến Từ Ninh cung. Nàng còn sai Tử Ngư và Cẩm Tú chọn váy áo, trang điểm cho Cẩm Tú có chút ngu ngốc, nhưng cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Lúc nàng đi múc nước cho Tề Đan Yên rửa mặt, liền len lén nói với tiểu Đông tử "Ta cảm thấy Thái hậu rất coi trọng Hạng Tướng quân, dù Hoàng Thượng có khuyên thế nào Thái hậu cũng không nghe, hôm nay lại chủ động gọi Hạng Tướng quân tới, cũng không khóc nữa."Tiểu Đông tử đánh hơi thấy mùi nguy hiểm "Ta đoán, tới tám phần là Thái hậu thích Hạng Tướng quân, muốn hắn tiến cung hầu hạ."Cẩm Tú giật nảy người "Nghe nói Hạng Tướng quân còn chưa có con trai nối dõi, ngươi nghĩ Tướng Quân có đồng ý không?""Ta cũng không có con trai nối dõi..." Tiểu Đông tử mới tám tuổi đã tịnh thân chợt nhớ lại chuyện cũ, nơi đó vẫn còn tràn ngập ưu thương "Lúc ta tịnh thân có nghe lão Thái giám nói, chỗ đó cắt càng sớm càng tốt, ở tuổi của Hạng Tướng quân, cắt đi có chút khó khăn, sẽ rất đau .""Tại sao?" Cẩm Tú hỏi ngu."Ta cũng không biết, để hôm khác ta hỏi thăm một chút." Tiểu Đông tử nghiêm túc trả lời, thật sự coi đây là chuyện quan trọng, sau đó hắn chạy tới phòng Kính Sự. Phòng Kính sự có rất nhiều người tinh ranh, ngoài miệng leo lẻo Đông gia gia, mới mấy câu đã lấy được chút tin tức từ Đông gia nhất, một người đàn ông ba mươi tuổi muốn tịnh thân. Thứ hai, người đàn ông này không có con trai. Thứ ba, người đàn ông này là đại quan triều đình, sau khi tịnh thân rất có thể sẽ giữ chức Tứ phẩm hoặc là lớn tư, tiểu Đông tử vô cùng lo lắng vị trí Đại tổng quản Từ Ninh cung bị cướp đi, vì nghe nói tên nam nhân đó dáng dấp cũng không tên tinh ranh ngồi thảo luận với nhau, nam nhân có bộ dạng không tệ, lại còn là quan lớn, quen biết Thái hậu, chỉ còn lại... Mịa nó, không được, oaaa!Từ Ninh cung vẫn sóng êm biển Tuế Thiêm đi vào đại điện, sau khi bình thân, hắn nâng tầm mắt lên, thấy Tề Đan Yên ngồi trên ghế quý phi, chải kiểu đầu hoa bách hợp, cài rất nhiều trang sức châu báu, búi tóc cài một đóa hồng đỏ thắm, khoác áo bào đỏ thẫm thêu chim phượng, để lộ ra một góc váy xanh ngọc. Hai mắt sưng vù vì khóc nhiều, dù mang quần áo trang sức lộng lẫy cũng không che dấu được vẻ tiều tụy trên gương mặt nàng. "Hạng Tướng quân cùng Ai gia đi dạo vườn thượng uyển một chút đi, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi." Tề Đan Yên tiều tụy đứng dậy, còn không cho Tử Ngư và Cẩm Tú đi cùng. Cẩm Tú vô cùng lo lắng, đứng núp phía sau lan can hành lang, cắn khăn tay, nghĩ thầm, e là nương nương muốn nói chuyện để Tướng quân tiến cung hầu hạ, phải làm sao bây giờ, Tướng quân nam tính như vậy, biến thành thái giám giống như Tiểu Đông tử, ta sợ sẽ không kiềm chế được mất a a a..."Hạng Tướng quân là nam nhân, thật sự làm cho người khác phải ghen tị." Tề Đan Yên đi phía trước, vừa đi vừa nói "Trước kia phụ thân ta thường nói, nam nhi chí ở bốn phương, nữ nhân cả ngày chỉ có thể ở trong khuê phòng luyện chữ thêu thùa. Ta hỏi phụ thân, lúc nào thì ta mới có thể ra ngoài, hắn nói cho ta biết, tới khi con trưởng thành là được. Nhưng khi ta đã trưởng thành, sau đó tiến cung, cả đời cũng không có cơ hội đó, không ngờ, ngay cả cơ hội được nhìn mặt phụ thân lần cuối cũng không có... huhu..." Nàng lại bắt đầu Tuế Thiêm vì kiêng kị lễ nghi quân thần, nên luôn giữ khoảng cách đi phía sau nàng."Đại tang của phụ thân, ta không thể đi được, chỉ có thể nhờ cậy Hạng Tướng quân chịu tang, thay ta hoàn thành đạo hiếu, không biết có phiền Tướng quân hay không?"Tề Đan Yên xoay người lại, móc ra một tờ giấy, tha thiết nói "Ta có vài lời muốn nhờ ngươi chuyển tới mẫu thân ta, vốn dĩ đã viết xong rồi, sau đó lại được tiểu Đông tử nhắc nhở, bây giờ không thể viết lung tung, không những người nhà phải quỳ lạy, còn phải dán trên tường rồi cúng bái. Nhưng bức thư này ta không muốn bọn họ cúng bái, vậy phải làm sao bây giờ?"Hạng Tuế Thiêm mặt không đổi sắc "Thái hậu có lời gì muốn nhắn gửi, nói với ta là được."Tề Đan Yên đưa bức thư cho hắn, lo lắng nói "Ngươi không biết chữ, có xem cũng không hiểu đâu."Rốt cuộc là ai nói với ngươi là ta không biết chữ? Hạng Tuế Thiêm giật giật khóe miệng, một phần vì nàng nghĩ là hắn mù chữ thật, mặt khác vì nội dung bức chua củ cải, đậu đũa bào, mỗi món hai ớt ba lọ Ít cayRau củ muối ớt ba vò rượu hoa quế cùng mười cân hạch đào Tứ tưởng rằng là thư nhớ nhà, thì ra là nhớ đặc sản quê hương. Chẳng trách không dám để cho người nhà dán lên tường, nếu dán thật thì đúng là mất lắm, hai mẹ con nhà này, một người thì sai hắn mang một thùng đất màu tím, một người thì nhờ hắn mang về đặc sản quê hương."Hạng Tướng quân, ta nghe nói tình hình bệnh dịch vô cùng nghiêm trọng, ngươi tới đất Thục, nhớ phải cẩn thận." Cuối cùng Tề Đan Yên cũng nói được một câu ra hồn, coi như xuôi tai, nhưng nàng còn nói tiếp "Thân thể ta yếu đuối, ánh mắt cũng không tốt, ngươi mắc ôn dịch rồi quay về, ta sợ sẽ lây bệnh từ ngươi.""Thái hậu yên tâm." Bệnh chết ngươi!"Khi nào thì lên đường?""Ba ngày sau.""À.""Nếu không còn chuyện gì khác, vi thần xin cáo lui trước.""Hạng Tướng quân!""Có chuyện gì nữa?"Tề Đan Yên ngượng ngùng nói "Ngươi có về sớm được không?""Vi thần nhất định sẽ về sớm phục vụ lão phật gia ngài." Hạng Tuế Thiêm ôm quyền rời đi, bước chân gấp gáp, bây giờ hắn chẳng còn kiên nhẫn để nói thêm một câu nào Tú len lén đi theo phía sau, nghe câu được câu mất "Tướng quân là nam nhân", “Không biết có làm khó Tướng quân hay không?” và "Phục vụ lão phật gia ngài", lập tức liền tự suy diễn Hạng Tuế Thiêm đã đáp ứng Thái hậu, sau khi trở về sẽ tịnh thân tiến liền báo tin cho Tiểu Đông tử biết, Tiểu Đông tử mặt mũi trắng bệch, vội vàng tới phòng Kính Sự hỏi thăm, ở Kinh thành, đại sư tịnh thân nào có kỹ thuật tốt nhất. Sau đó, ở Kính Sự phòng, Tiểu Lục tử gặp được Tiểu Thanh tử, sau một lúc thì thầm to nhỏ với nhau, thêm dầu thêm mỡ, Tiểu Thanh tử chạy về tẩm cung của tiểu Hoàng đế, nói cho Kính Hiên biết câu chuyện động trời hậu muốn Hạng Tuế Thiêm tiến cung hầu hạ, Hạng Tuế Thiêm đã đồng ý tịnh thân!Kính Hiên nghe xong, cảm động tới mức nước mắt đong đầy, không ngừng ca ngợi "Hạng Tướng quân đúng là trung thần! Không màng danh lợi, đặt lợi ích cá nhân ở sau cùng, đem ích lợi quốc gia đặt lên hàng đầu, thật là cao thượng, thật là thuần khiết, thoát khỏi cảnh giới của người thường!"Tiểu Thanh tử đề nghị "Không dối gạt Hoàng Thượng, ở kinh thành, Cao Đại sư ở ngõ hẻm phía Nam được xưng tụng là “Thiên hạ đệ nhất đao”, ngón nghề điêu luyện, nghe nói xong chuyện không hề đau một chút nào, không ăn không uống, nằm yên ba ngày, là có thể sinh hoạt bình thường.""Thật không!" Kính Hiên vô cùng hào hứng hỏi "Đợi Hạng Tuế Thiêm từ Tây Nam trở về, liền bố trí cho Cao đại sư tịnh thân cho hắn.""Dạ!"Đêm đó, tiểu Thanh tử đem ý chỉ của Hoàng Thượng nói với Cao đại sư, muốn Cao đại sư tịnh thân cho Hạng Tuế Thiêm, để hắn chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó xuống tay nhất định phải “Nhanh, Chính xác, Dứt khoát”, không thể để Hạng Tướng quân có một chút xíu không thoải mái nào. Đối với yêu cầu này, Cao đại sư hết sức lo sợ, thấp thỏm trả lời"Thanh gia gia, cắt đi cái đó rồi, làm gì có ai cảm thấy thoải mái được? Ngài nói xem, có phải hay không nha?"Tiểu Thanh tử nhớ lại lúc hắn tịnh thân, cảm thấy chỗ đó tràn đầy ưu thương, liền tư vấn "Hạng Tướng quân ở tuổi này, tịnh thân có dễ dàng không?""E là không dễ..." Cao đại sư tiếc nuối lắc đầu, lấy ra một ống trúc, to bằng cổ tay, bên trong có bột vôi "Tới chỗ ta tịnh thân đều là bọn nhỏ chừng năm, sáu tuổi, chỗ đó của nam nhân trưởng thành hơi lớn, cái này là đủ rồi." Dứt lời, lại lục lọi tìm cái gì đó, sau đó lấy ra một ống trúc to bằng bắp đùi "Hạng Tướng quân tịnh thân, có thể dùng cái này đóng giả. Thanh gia gia, ngài nghĩ xem, nhỏ cắt đau, hay lớn cắt đau hơn."Đáp án hết sức rõ ràng Đều đau ."Cho dù thế nào, tất cả đều trông cậy vào Đại sư." Tiểu Thanh tử để bạc lại, cảm thấy viên mãn tràn trề vì đã hoàn thành đại sự, nhanh nhẹn rời như vậy, hai người trong cuộc là Tề Đan Yên và Hạng Tuế Thiêm đều chẳng hay biết gì, tất cả hoàng cung đều đồng lòng, khẩn trương nghiêm túc chuẩn bị, bình tĩnh chờ Hạng Tuế Thiêm trở về liền tiến hành tịnh Xin lỗi đã để các bạn bạn đợi lâu. Mọi người có hài lòng với chương này không
Hàng năm đến mùa hoa xoan đỏ, dường như cả Tử Cấm thành được bao phủ dưới áng mây hồng, như những nàng tiên khoác xiêm y diễm lệ hạ xuống trần, vô cùng đẹp mắt. Năm nay, hoa xoan đỏ như máu bao trùm làm hoàng cung càng thêm sơ xác tiêu điều. Đôn Hiếu Đế băng hà, Trương Hoàng Hậu đau buồn không ngớt đã thắt cổ tự tử đi theo Hoàng Thượng."Đau buồn không ngớt" ở đâu ra, sự thật là Hoàng Thượng đã hạ mật chỉ "Lão tử chính là muốn Hoàng Hậu yêu dấu phải tuẫn táng".Tề Đan Yên mười bốn tuổi đã tiến cũng, đoan trang thùy mị, thích thêu thùa, kết quả là thị lực giảm sút, ở hiện đại gọi là cận thị. Bởi vì nhà ngoại ở đất Thục cũng là dòng dõi thư hương, gia thế hết sức hiển hách, vừa mới tiến cung đã được tấn phong Quý Nhân, không có phong hào, bởi vì thị lực không tốt nên không dám ra khỏi cửa, không ai thăm hỏi, Hoàng Thượng cũng không hỏi han đến nàng. Năm năm trước theo thông lệ được tấn phong thành Tần, ban phong hào Dục, ba năm trước đây khi hoàng hậu mang thai công chúa thì nàng được tấn phong thành Quý bài thơ “A Phòng cung” có câu Ba mươi sáu năm chưa từng thấy mặt người. Nếu so sánh thì Tề Đan Yên còn may mắn chán, chẳng qua, nàng cũng không rõ mặt mũi hoàng đế nhìn như thế như vậy, hậu cung cũng già đi. Nơi này, ai lợi hại thì bình an vô sự sống sót, những phi tần ghen ghét hôm nay ta hại ngươi, ngày mai ngươi đánh lại, trong số thương vong còn sót lại, người thì hiếm muộn, người thì không có con, người thì vào lãnh cung, còn lại Tề Đan Yên cận thị thỉnh thoảng mới ra khỏi cửa, ra khỏi cửa là khom lưng khuỵu gối, mặc dù nhận hết chê cười, nhưng được vỗ béo như châu tròn ngọc Thượng trẻ tuổi mất sớm, Đại Hoàng tử còn mất sớm hơn, Hoàng Hậu sinh Nhị Hoàng tử Kính Hiên, mặc dù chưa tới tám tuổi, đương nhiên kế vị ngôi hoàng đế. Hoàng Hậu quyết định trước khi tuẫn táng, xử lý tất cả phi tần trong cung, người thì mù, người thì hại con ta, người thì nhà ngoại có thế lực trong tương lai có thể họ ngoại lộng quyền cuối cùng vẫn muốn hại con ta. Cuối cùng chỉ còn lại Dục Quý Tần, địa vị không cao, không tranh sủng, nghe nói thân thể còn không được tốt, bên ngoại làm quan văn, không nắm binh quyền. Trương Hoàng Hậu tính toán"Thân thể không tốt" nhưng có thể dùng được, chờ sau này nàng chăm sóc con trai ta nên người, chưa biết chừng đùng một cái phát bệnh mà khi Trương Hoàng Hậu nhận dải lụa trắng đã để lại ý chỉ, để Dục Quý Tần nuôi dưỡng Nhị Hoàng tử Kính Hiên, tứ hôn với Hạng Vũ thiên kim tiểu thư của Hạng phủ, trao trọng trách phụ tá Hoàng thượng cho Hạng Tuế Thiêm, ngoài ra còn ban thưởng một thứ - Thượng phương bảo kiếm, có thể chém hôn quân, chém lũ gian Hoàng Hậu đi nước cờ này có thể sánh ngang với Gia Cát Khổng Minh, tầm nhìn vượt xa thời đại. Trước tiên là nói về Hạng phủ, mẫu thân của Trương Hoàng Hậu cũng họ Hạng, tóm lại là thân thích. Mấy đời Hạng phủ đều nắm binh quyền, Uy Viễn Đại tướng quân Hạng Tuế Thiêm từ mười ba tuổi đã theo cha nhập ngũ, chinh chiến từ nam ra bắc, mười mấy năm qua lập bao chiến công hiển hách, trong tay nắm một nửa binh quyền. Hạng Vũ là con gái duy nhất của anh trai Hạng Tuế Thiêm đã bỏ mạng nơi chiến trường, Hạng Tuế Thiêm nhận làm nghĩa nữ thay anh nuôi dưỡng, năm nay vừa tròn năm tuổi, coi như Hạng Tuế Thiêm là cha nàng. Trương Hoàng Hậu tác hợp Kính Hiên và Hạng Vũ thành một đôi, chính là thay con trai tìm núi dựa – Bảo vệ con ta thì tương lai Đại tiểu thư nhà các ngươi sẽ trở thành hoàng hậu, còn nữa, thay ta để ý Thái hậu và đám đại thần trong triều. Rất tốt, Hoàng tử, Thái hậu, Tướng quân chia làm ba phe phái, bảo vệ nhau cũng là kìm hãm nhau, tư tưởng chính trị của Trương Hoàng Hậu có thể so với Montesquieu 1, đi trước thời đại mấy trăm năm.1 Ông là một nhà bình luận xã hội và tư tưởng chính trị Pháp sống trong thời đại Khai sáng, ông thường được biết đến dưới tên Montesquieu. Ông nổi tiếng với lý thuyết tam quyền phân nháy mắt, mấy ngày trước Dục Quý Tần còn phải híp mắt nhìn cho rõ để quỳ xuống hành lễ nay trở thành nữ nhân tôn quý nhất hậu cung, không cần sợ hãi vì hành lễ không chu toàn mà bị người khác làm khó dễ, cũng không cần biết người đối diện có địa vị cao hay thấp, dù sao cũng không có ai cao hơn tân đế kế vị, quần thần yết kiến, Tề Đan Yên ngồi sau tấm rèm che, thấy một đám người tối om om, quỳ ngay ngắn chỉnh tề giống như bài mạt chược, hô to Hoàng Thượng vạn tuế, Thái hậu thiên tuế. Cái đầu nhỏ của Tề Đan Yên đầy trâm hoa phiền phức không ngừng lay động, đôi hoa tai ngọc trai lớn kéo lỗ tai phát đau, làm nàng duỗi cổ không ngừng, hết nhấc lên lại rụt xuống giống như con rùa đen. Trước đây Kính Hiên được Hoàng Hậu bảo vệ quá tốt giống như con gà con trong phòng ấm, lúc này đối mặt với đám quần thần đầy mưu mô liền thấy không quen, giống như bất ngờ bị lột sạch quần áo đứng giữa đường, đủ loại sợ hãi, chỉ muốn tè ra mẹ con giả nhìn nhau, ánh mắt giống nhau tràn đầy khát vọng Mau để bọn họ xéo đi, muốn làm gì thì làm!Trong đám quần thần có một người ánh mắt vô cùng chính trực, áo giáp đen tuyền lóe lên tia sáng lạnh lẽo, tấm vải đỏ sau lưng dường như nhuốm máu tươi, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Sau khi bình thân, hắn từ từ nâng mắt lên nhìn chỗ ngồi trên cao, đứa trẻ mặc long bào hết nhìn đông lại nhìn tây, nữ nhân mặc lễ phục màu đỏ phía sau bức rèm châu nhìn không rõ mặt, hình như tư thế ngồi không được đoan trang. Giang sơn được mấy đời cha ông bảo vệ, nếu trong tương lai bị hủy hoại trong tay đôi mẹ con này, chẳng lẽ nữ nhi duy nhất của đại ca cũng phải chôn theo?Sau lễ đăng cơ, Tề Đan Yên vinh quang hiển hách, trở về Từ Ninh Cung. Trên đường gặp rất nhiều phi tần trước kia từng cười nhạo nàng, bây giờ là Thái phi, Thái tần, Thái XX, nay nhan sắc tàn tạ, mang theo vẻ mặt "Cá nằm trên thớt" không cam lòng quỳ gối ở hai bên đường. Tề Đan Yên híp mắt nhìn hồi lâu, ngoại trừ đồ trang sức vàng bạc lóe sáng còn lại chẳng nhìn rõ cái đến tương lai sau này được sống trong cung điện xinh đẹp, mặc nhiều quần áo xinh đẹp, bảo dưỡng dung nhan xinh đẹp, Tề Đan Yên liền vô cùng vui vẻ. Người có đầu óc đơn giản như nàng chẳng có một chút khái niệm gì về "Buông rèm nhiếp chính", "Phê chuẩn tấu chương”. Chuyện quốc gia đại sự lũ lụt sông Hoàng Hà, ngoại tộc Đông Nam cướp bóc, ngoại tộc Tây Bắc cấu kết làm loạn, tham nhũng ở Giang Nam cũng chẳng hề ảnh hưởng tới tâm trạng hạnh phúc của câu nói một người làm quan cả họ được nhờ, tiểu thái giám Tiểu Đông tử đi theo Tề Đan Yên luôn bị người gọi tới quát lui bỗng chốc trở thành Thái giám tổng quản Từ Ninh Cung, cấp bậc tứ phẩm, mọi người liền đổi xưng hô gọi Đông gia gia, cung nữ thân cận Lý Cẩm Tú cũng được thăng chức Thượng Cung ngũ phẩm, trước đây bị mọi người gọi là tiện tỳ, ngày nay được mọi người tôn kính gọi là Lý cô cô. Tiểu Đông tử và Cẩm Tú vẫn còn đắm chìm trong mật ngọt, không có chuyện gì cũng thích đi dạo một vòng, đi vệ sinh cũng cố ý lượn quanh hai dặm đường để nghe người khác gọi Tổng quản, Cô kia Tề Đan Yên cũng như thế, phi tần thất sủng, đừng nói tự mình gọi thức ăn, cho dù chiếu theo lệ thường tới ngự thiện phòng nhận đồ ăn hoặc ban thưởng, cũng chỉ nhận được phần kém nhất. Nhưng thời thế đã thay đổi, nông nô trở Đan Yên nghĩ tương lai phía trước tươi sáng giống như mặt trời ban trưa thì bỗng nhiên xuất hiện một người, đẩy nàng từ đỉnh Everest rơi xuống đáy biển ngày nay tiểu Hoàng đế Kính Hiên làm loạn không muốn vào triều, nói mấy lão râu ria xồm xoàm toàn nói nhăng nói cuội, hắn nghe không hiểu, còn có một người cao to vạm vỡ, trợn mắt dọa hắn muốn vãi ra, bàng quang của tiểu Hoàng đế thật yếu Đan Yên vô cùng thông cảm với Kính Hiên. Lúc nàng nhập cung, đệ đệ cũng sấp xỉ Kính Hiên bây giờ, khoảng bảy tám tuổi, cả ngày chọi dế câu cá cùng các bạn nhỏ, lúc rãnh rỗi còn tốc váy tiểu muội nhà bên. Còn Kính Hiên, dù thả rắm không cẩn thận són ra tí phân, đều có sử quan ngồi bên cạnh cầm bút lông cẩn thận ghi chép "Ngày X tháng X năm XX, thánh thượng trút hơi rồng, không màu sắc và mùi hương khác thường, làm mọi người phải thán phục, hô to vạn tuế."Vì vậy Tề Đan Yên ôm tiểu Hoàng đế, yêu thương xoa xoa đầu hắn, chuẩn bị kể chuyện Phan Kim Liên cùng Tây Môn Khánh để dỗ hắn ngủ trưa, sau đó nàng tiếp tục thêu thùa. Vừa mới kể đến đoạn Phan Kim Liên đẩy cửa sổ ra, cột trụ còn chưa đập vào đầu Tây Môn Khánh, tiểu Thanh tử hầu hạ bên người Kính Hiên đã the thé bẩm cáo"Khởi bẩm Hoàng Thượng, Uy Viễn tướng quân cầu kiến, đang chờ ở thư phòng phía Nam.""Nam thư phòng quá xa, gọi hắn tới đây." Kính Hiên bóc lạc, hờ hững trả lời. Dù sao Tiểu Thanh Tử cũng lăn lộn trong cung hơn hai mươi năm, tuy có ngạc nhiên một chút nhưng vẫn cả gan nói "Hoàng Thượng, ngoại thần vào hậu cung, e rằng không ổn."Kính Hiên cho lạc vào trong miệng, nâng cằm lên "Ta mặc kệ, Hạng Tướng quân muốn gặp ta, ta lại phải răm rắp chạy tới Nam thư phòng, rốt cuộc hắn là Hoàng Thượng hay ta là Hoàng Thượng?"Tề Đan Yên nhìn Kính Hiên, ánh mắt đầy tán thưởng, nghĩ thầm, còn nhỏ tuổi đã có bản sắc của một hôn quân. Uy Viễn tướng quân. . . Ồ? Hình như là nghĩa phụ của hoàng hậu tương lai của Kính Hiên?"Hoàng nhi, con nói như vậy là không đúng."Tiểu Thanh tử cúi thấp lưng biết ơn Tề Đan Yên, nghĩ thầm, vẫn là Thái hậu hiểu chuyện!"Không thể lúc nào cũng xưng 'Ta', đối với người dưới phải xưng là 'Trẫm'." Tề Đan Yên nghiêm túc nói, sờ soạng được vài hạt lạc liền ném vào trong miệng."Dạ! Mẫu hậu!" Kính Hiên gật Thanh tử gấp gáp sắp phát điên rồi, len lén nháy mắt với Tiểu Đông Đông tử giả bộ nhắc nhở "Lão tổ tông, Uy Viễn tướng quân vẫn đang chờ ở Nam thư phòng."Tề Đan Yên nghe thấy ba chữ "Lão tổ tông" liền nối giáo cho giặc "À, vậy thì cứ theo như Hoàng Thượng nói mà làm, kêu hắn tới đây.""Dạ. . ." Tiểu Thanh tử giật giật khóe miệng, dập đầu lui Tề Đan Yên kể đến đoạn người thứ ba, tiểu Thanh tử ở bên ngoài hô to "Uy Viễn tướng quân Hạng Tuế Thiêm diện kiến. ""Gọi hắn vào đi." Kính Hiên thỏa mãn ợ một cái, xoa xoa cái bụng Đan Yên sống lâu năm ở hậu cung, những trận chiến hậu cung còn không biết chứ đừng nói đến tranh đấu chính trị tiền triều. Trước đây nàng cũng không biết Uy Viễn tướng quân, chỉ nghe nói Hoàng Hậu sắp xếp cuộc hôn nhân này cho Kính Hiên, Hạng gia cũng coi như là người nhà. Nhưng nàng không biết một điều, chẳng biết nàng có thể sống tới lúc Kính Hiên thành thân hay không, còn phải chờ mật chỉ trong tay Hạng Tuế Thiêm lúc nào thì công nghe thấy tiếng bước chân vững vàng truyền đến, có người từ từ tiến vào, vòng qua bình phong, lúc này mới nhìn rõ hình dáng. Chỉ thấy mái tóc dài được búi gọn, bả vai rộng rãi vững chắc, khôi ngô vạm vỡ, ánh mắt sắc bén, khí thế bức người. Đi tới trước cửa, vén áo dài đi vào, đầu hổ màu bạc trên đôi ủng vô cùng oai phong. Hắn đến gần, quỳ xuống đất hành lễ, lời nói đúng mực"Thần Hạng Tuế Thiêm tham kiến Hoàng Thượng, Thái Hậu, Hoàng thượng vạn tuế, Thái hậu thiên tuế."Tề Đan Yên ngẩn người một lúc, nàng vẫn nghĩ rằng Uy Viễn tướng quân chắc chắn giống như sách vở miêu tả, mặt mày dữ tợn, tóc mai đã bạc trắng, gương mặt đầy tang thương, thân thể cường tráng vạm vỡ, không ngờ ngoài đời lại phong độ lẫm liệt, lạnh lùng đẹp trai bức người như thế.
Cùng đọc truyện Thái Hậu, Chuyện Này Không Hợp Phép Tắc của tác giả Đào Đào Nhất Luân tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại truyện gốc Không hợp quy củThể loại Cổ đại, hài hướcEditor Ngọc dễ thươngĐộ dài 20 chương + Ngoại truyệnNghe nói, mỗi khi Tề Thái hậu của Từ Ninh cung nổi giận chỉ có Uy Viễn tướng quân mới giải quyết được."Ai, tất cả các ngươi đều ức hiếp bà lão này, nói thì hay lắm rằng trưa hôm nay mua gà nướng ở ngoài cung, rốt cuộc là gà nướng của ngự thiện phòng, đừng tưởng rằng ai gia không phân biệt được!"Ngày thường Uy Viễn Đại tướng quân mặc mũ vàng giáp đen, lúc này lạnh lùng tháo giáp quỳ trước mặt Thái hậu, hất tung áo choàng đỏ ra sau lưng, không nhịn được mỉa mai "Thái hậu mới qua hai mươi mùa xuân, tự nhận bà lão đúng là không biết xấu hổ.""Hạng Tuế Thiêm! Ai gia nhiều lần ra lệnh để ngươi tiến cung hầu hạ, ngươi nhiều lần kháng chỉ thì thôi, bây giờ còn dám mắng ai gia không biết xấu hổ!""Không phải hạ thần không muốn hầu hạ Thái hậu, nhưng Thái hậu có nghĩ tới chuyện này hay không, tiến cung cần phải tịnh thân.""Ngươi luôn miệng nói yêu quý ai gia, nhưng cuối cùng vẫn tiếc rẻ mấy miếng thịt đó ~ "Uy Viễn tướng quân Hạng Tuế Thiêm trợn ngược mắt, dường như từng câu từng chữ phải gắng gượng mãi mới nặn được ra "Thái hậu, nếu ngài vẫn tiếp tục cưỡng ép hạ thần, hạ thần chỉ có thể bảo đảm rằng không đánh chết người.""À."Cảnh báo Nữ chính não tàn, bánh bèo. Cẩu huyết ngập trời.
Tề Đan Yên cứ lôi kéo bàn tay Hạng Tuế Thiêm như thế, bôi nước miếng lên bàn tay hắn, miệng còn nói lẩm bẩm "Có lẽ do ngươi không đọc sách nên không biết cách này của người đất Thục. Nọc độc không phải là không có có thuốc đặc trị. Khi còn bé ta bị muỗi độc cắn, bà vú dạy ta cách dùng nước miếng bôi lên vết cắn, một lát sau là đỡ."Tề Đan Yên nâng mắt lên nhìn Hạng Tuế Thiêm đang đứng hình tại chỗ, nàng lại bỏ ngón trỏ vào trong miệng, cẩn thận xoa từng nốt sưng đỏ, nói "Bà vú nói, nước miếng phải mới, nếu như lưỡi có thể liếm được, tự mình liếm là tốt nhất. Trước kia nhà ta có nuôi một có chó kêu là Đại Hoàng, ong đốt toàn để nó liếm. Dù sao Ai gia cũng là Thái hậu, liếm cho ngươi cũng không ổn, ta làm mẫu một lượt, về nhà cứ thế mà làm theo."Nếu Tề Đan Yên dám lè lưỡi liếm hắn thật, hắn không dám đảm bảo là Tề Đan Yên còn sống được hay Tuế Thiêm rùng mình thoát khỏi ma trảo của nàng, chỉ thấy một trận buồn nôn ghê gớm, vì không muốn nàng tiếp tục bôi nước miếng lên người, hắn lui về phía sau một bước, cúi thấp lưng ôm quyền "Tạ ơn Thái hậu đã dạy bảo, hạ thần xin ghi nhớ trong lòng."“Ôi, trên cổ cũng có..." Tề Đan Yên chỉ vào cổ hắn, dường như còn chưa buông tha."Ngươi thử lại gần một bước xem?" Hạng Tuế Thiêm trợn mắt, ánh mắt bắn ra tia lửa điện tung tóe."À." Tề Đan Yên dừng lại, thấy có chút tủi thân, chép miệng một cái, ngồi xuống ghế, lúc này Hạng Tuế Thiêm mới đứng dậy."Được Thái hậu yêu mến, nhưng dù sao thần cũng là ngoại thần, thường xuyên ra vào hậu cung cũng không tốt. Sau này nếu Thái hậu có chuyện muốn dặn dò, cho người chuyển lời là được, hạ thần sẽ không tới Từ Ninh cung nữa.""Không được." Tề Đan Yên lập tức cự tuyệt hắn "Ta muốn ngươi tiến cung hầu hạ!"Hạng Tuế Thiêm không vui, híp mắt đầy nguy hiểm "Thái hậu có nghĩ tới chuyện này hay không, tiến cung phải tịnh thân?""A..." Tề Đan Yên ngơ ngác một lúc, chớp mắt nghiêng đầu nhìn hắn, ngẩn người nửa ngày mới hiểu được "Đúng vậy... Trở thành thái giám mới có thể tiến cung hầu hạ chủ tử, Hạng Tướng quân còn chưa tịnh thân."Trước đây không tịnh thân, sau này cũng không tịnh thân!Không biết Tề Đan Yên đang suy nghĩ cái gì, ngẩn ngơ nâng chén đông trùng hạ thảo hàm chim câu, từ từ uống. Cứ ngồi im như vậy, ăn uống nhã nhặn lịch sự, không thấy đáng ghét Tuế Thiêm đề phòng nàng lại phun ra điều gì không nên nói, liền nhìn chằm chằm nàng một lúc, thấy nàng có vẻ an phận, tâm trạng cũng thả lỏng môi anh đào chúm chím, mềm mại, đôi khuyên tai nạm ngọc nhẹ nhàng đung đưa, tầm mắt Hạng Tuế Thiêm liền dừng lại."Mẫu hậu, trẫm cũng muốn ăn Củ cải muối ớt!" Kính Hiên nghịch ngợm nhảy nhót, giọng nói lớn đến nỗi áp đảo Tiểu Thanh tử "Hoàng Thượng giá lâm. "Hạng Tuế Thiêm hạ tầm mắt, cúi đầu nhìn sàn nhà."Tiểu Đông tử, mở một vò rượu hoa quế, dặn dò Ngự Thiện phòng làm vài món ăn, mang vài đĩa dưa chua ra đây." Hai mắt Tề Đan Yên sáng lên "Hạng Tướng quân ở lại đây dùng bữa rồi hãy đi, uống chút rượu."Hai mẹ con này ngày ngày chỉ biết chìm đắm trong men rượu, Hạng Tuế Thiêm nhìn Kính Hiên vui vẻ chạy tới, chợt nhớ tới tờ mật chỉ nằm trong tay hắn do Trương Hoàng Hậu để lại, chờ sau khi Kính Hiên đích thân chấp chính thì giao lại cho thằng bé. Nội dung là “Bí mật ban cái chết cho Tề Đan Yên”.Lúc Hoàng Thượng đích thân chấp chính, không biết thằng bé có nhẫn tâm ban cái chết cho Tề Đan Yên không?Nhưng tại sao nhất định phải ban cho nàng cái chết?Tề Đan Yên là người đơn thuần, cứ để nàng yên ổn trên ngôi Thái hậu cho đến chết thì thế nào? Nghĩ tới đây, tâm tình Hạng Tuế Thiêm vừa mới bình ổn lại bắt đầu hỏng bét."Trẫm nghe nói tửu lượng của Hạng Tuế Thiêm rất tốt, nhưng không biết tốt tới trình độ nào. Hôm nay nhân cơ hội này, mẹ con ta cùng nhau chuốc say hắn, được không?" Kính Hiên thì thầm bên tai Tề Đan Yên, đôi mắt ti hí len lén quan sát Hạng Tuế Thiêm."Được." Tề Đan Yên không biết tự lượng sức Hiên vô cùng vui sướng, vung tay áo lên, nói với thái giám cùng cung nữ đang tiến vào "Các ngươi lui hết ra ngoài, khi nào Trẫm cho gọi mới được vào."Cuối cùng kết quả là, mới ba chén rượu hoa quế xuống bụng, Kính Hiên đã gục xuống trước, Tề Đan Yên cố gắng mãi mới uống được hai chén, sau đó mềm oặt ngả trên bàn, Hạng Tuế Thiêm vẫn tỉnh táo như thường, một vò rượu hoa quế còn chưa hết một phần lượng kém còn không biết tự lượng sức mình. Hạng Tuế Thiêm mặc kệ hai người kia, một mình hắn uống thêm mấy chén nữa, ăn chút đồ nhắm trên bàn, lúc hắn đang rót rượu, bàn tay Tề Đan Yên bắt đầu khua loạn, quờ quạng bắt được tay áo hắn, nắm mãi không buông. Hạng Tuế Thiêm gỡ mãi không được, chợt phát hiện mấy chục vết sưng đỏ trên cánh tay đã tan biến, chỉ còn lại vết nhỏ rất khó phát là những vết Tề Đan Yên dùng nước miếng bôi lẽ... Nước miếng thật sự có tác dụng?Nếu như dùng phương pháp buồn nôn đó để trị bệnh, hắn thà mặc kệ còn sao ở lại Từ Ninh quá lâu cũng không tốt, Hạng Tuế Thiêm đứng dậy, khom lưng bế Tề Đan Yên lên, dùng chân đẩy đẩy Kính Hiên ra xa một chút, hắn đặt nàng nằm ngủ ngay ngắn trên với Hạng Tuế Thiêm, Tề Đan Yên rất nhẹ, người nàng rất thơm, cơ thể mềm mại như không có xương. Hắn ngồi trong vườn một lát, bốn phía rất yên đế đủ mười sáu tuổi là có thể chấp chính, năm nay Kính Hiên đã tám tuổi, nói cách khác, nếu mọi chuyện tiến hành theo đúng kế hoạch, Tề Đan Yên vẫn đang ngủ say chỉ còn hơn tám năm tuổi thọ."Tử Ngư." Hạng Tuế Thiêm ra ngoài đại điện, Tử Ngư liền khom người đi tới "Thái hậu và Hoàng Thượng say rượu, gọi Thái y.""Tướng quân..." Tử Ngư tiễn hắn ra ngoài, ngửi thấy người hắn có mùi hương trên y phục của Thái hậu, nàng khẽ giật mình. Nếu không tiếp xúc thân mật với Thái hậu, tại sao trên người lại có mùi thơm này? Nhưng Tướng Quân là người thận trọng, không nên cùng Thái hậu...Nàng lấy lại bình tĩnh, nhỏ giọng đáp lại "Tử Ngư vào cung hầu hạ Thái hậu gần một năm, Thái hậu thường than phiền chính sự rắc rối, ngoài ra không làm điều gì quá mức. Mỗi khi có người nhắc tới tướng quân, Thái hậu cũng rất nghiêm túc lắng nghe, còn luôn khen Tướng Quân không dứt miệng. Thái hậu còn lén trò chuyện với Hoàng thượng, hỏi thăm công việc của Tướng Quân."Hạng Tuế Thiêm im lặng đi phía trước, một lúc sau mới lên tiếng "Có phải vì vậy mà có người hiểu lầm ý tứ của Thái hậu, cho là Thái hậu muốn ta tịnh thân, tiến cung hầu hạ?"" Tử Ngư cũng có nghe thấy chuyện này, nhưng Tử Ngư cả gan suy đoán, Thái hậu không có ý đó." Tử Ngư cắn cắn môi dưới, lấy hết dũng khí ngẩng đầu nhìn Hạng Tuế Thiêm rồi lại cúi tư nữ nhân đều giống nhau, từ sau khi Tướng Quân cứu Thái hậu cùng Hoàng Thượng, Thái hậu liền dành tình cảm đặc biệt với Tướng Quân, chẳng qua nàng không dám suy đoán, cũng không dám nói lung tung."Chăm sóc Thái hậu thật tốt." Hạng Tuế Thiêm dứt lời, bước nhanh rời khỏi Từ Ninh Ngư đứng tại chỗ, trong lòng chợt nhớ tới một câu. Trước kia Tướng Quân phá nàng tiến cung, nói là "Giám sát Thái hậu", bây giờ biến thành "Chăm sóc Thái hậu", nàng được Hạng Tuế Thiêm tín nhiệm, nhưng khác nhau, trước kia nàng là thám tử nằm vùng, bây giờ là bảo mẫu có thể tin tưởng được. Quả nhiên thời gian trôi đi, suy nghĩ con người cũng sẽ thay người trong Tử Cấm thành dần dần cũng quen với Tiểu Hoàng đế ham chơi, cùng với Tề Thái Hậu ngu ngốc. Nghe nói, mỗi khi Tề Thái hậu của Từ Ninh cung nổi giận tới chỉ có Uy Viễn tướng quân mới giải quyết được, ai khuyên thế nào cũng không chịu."Ai ~ tất cả các ngươi đều ức hiếp bà lão này, nói thì hay lắm rằng trưa hôm nay mua gà nướng ở ngoài cung, rốt cuộc là gà nướng của ngự thiện phòng, đừng tưởng rằng ai gia không phân biệt được!" Tề Đan Yên vừa lấy tay xé đùi gà nướng, vừa tức giận Tú vô cùng tủi thân, gà nướng ngoài cung không ngon bằng Ngự Thiện phòng thì không nói, lần trước Tiểu Đông tử xuất cung ăn hai cái đùi gà nướng, còn bị đau bụng mất hai ngày. Không rõ Tề Đan Yên biết tin đó bằng cách nào, cũng muốn nếm thử gà nướng bên ngoài cung, có vết xe đổ của Tiểu Đông tử, ai dám mua đây?"Ngươi đi gọi Hạng Tuế Thiêm mua mấy con gà nướng, đem vào cung cho Ai Gia ." Tề Đan Yên cậy mạnh cắn răng Đông tử nơm nớp lo sợ tới phủ Uy Viễn tướng quân, ai ngờ Hạng Tuế Thiêm từ chối thẳng thừng, thứ nhất, hắn không mua gà nướng, thứ hai, hắn không vào hậu Đông tử trở về, truyền đạt lại không sót một chữ nào, Tề Đan Yên lập tức nổi nóng, nói Hạng Tuế Thiêm đại nghịch bất đạo, gán cho hắn mười tội phạm thượng bất kính, ra mệnh ngày hôm sau phải đến Từ Ninh cung nhận vậy, Ngày thường Uy Viễn Đại tướng quân mặc mũ vàng giáp đen, lúc này lạnh lùng tháo giáp quỳ trước mặt Thái hậu, hất tung áo choàng đỏ ra sau Đan Yên hùng hồn nói "Hạng Tướng quân thật to gan, Ai Gia chỉ bảo ngươi làm mỗi một việc cỏn con, vậy mà ngươi thẳng tay cự tuyệt, càng ngày càng không để lão bà này vào trong mắt!"Hạng Tuế Thiêm bình tĩnh nói "Thái hậu mới qua hai mươi mùa xuân, tự nhận bà lão đúng là không biết xấu hổ.""Hạng Tuế Thiêm! Ai gia nhiều lần ra lệnh để ngươi tiến cung hầu hạ, ngươi nhiều lần kháng chỉ thì thôi, bây giờ còn dám mắng ai gia không biết xấu hổ!"Hạng Tuế Thiêm hừ lạnh một tiếng "Không phải vi thần không muốn hầu hạ Thái hậu, nhưng Thái hậu có nghĩ tới chuyện này hay không, tiến cung phải tịnh thân.""Ngươi luôn miệng nói yêu quý Ai Gia, nhưng cuối cùng vẫn tiếc rẻ mấy miếng thịt đó ~ "Uy Viễn tướng quân Hạng Tuế Thiêm trợn ngược mắt, dường như từng câu từng chữ phải gắng gượng mãi mới nặn được ra "Thái hậu, nếu ngài vẫn tiếp tục cưỡng ép vi thần, vi thần chỉ có thể bảo đảm rằng không đánh chết người.""À."Hạng Tuế Thiêm nhàn nhã rời khỏi Từ Ninh cung, trở về Tướng Quân phủ."Oaaa, mỗi lần Thái hậu nổi giận, chỉ có mình Tướng Quân không bị Thái hậu trách mắng, Thái hậu còn nguôi giận nữa." Tiểu Đông tử xoa xoa hai tay, nói chuyện với Cẩm Tú ở trong sân "Xem ra không cần phải mua gà nướng."Cẩm Tú gật đầu một cái, được một lúc lại sầu não "Nhưng lần sau Thái hậu lại nổi giận, chúng ta vẫn phải chờ Tướng Quân tới đây, mới có thể yên tâm."Tiểu Đông tử vô cùng đồng tình "Hạng Tướng quân thật xui xẻo, vốn dĩ việc đó không phải trách nhiệm của Tướng Quân, tại sao Tướng Quân vẫn bị mắng suốt?"Tử Ngư đứng một bên hái Hoa Quế chuẩn bị cho Tề Đan Yên làm bánh hoa quế chỉ biết cười bất đắc dĩ, cũng không gia nhập hội bát lòng Tiểu Đông tử và Cẩm Tú, Tử Ngư là người chăm chỉ, ăn nói vụng về, không thích nói chuyện trong lòng Tử Ngư biết rõ mọi chuyện, không phải Thái hậu nổi giận, lúc Hạng Tuế Thiêm lên triều rất ít nói chuyện, chớ đừng nói chi là nhìn nàng, ngoại thần không được ra vào hậu cung, Thái Hậu chỉ muốn gặp Hạng Tuế Thiêm nhiều một chút, muốn nói với hắn vài câu, rốt cuộc người nào bị mắng, e rằng chỉ có mình Thái hậu biết.
thái hậu chuyện này không hợp phép tắc